Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010

Còn gì nữa đâu



Một trong những bài hát buồn, nghe muốn phát khóc, chính là bài này…

Còn gì nữa đâu…

Vốn chỉ nghe bằng giọng hát Khánh Ly, nhưng vì không tìm được bản của Khánh Ly trên Youtube, nên đành phải dùng bản của Lệ Thu. Có điều, Lệ Thu hát cũng quá hay, nghe mà càng muốn phát khóc… dù, tất nhiên, chả có lý do gì để khóc…

Từ bao giờ, tôi thích nghe nhạc buồn, đặc biệt những khi trong lòng không vui. Nghe, để khóc. Nghe, để không khóc. Và bao giờ cũng vậy, đến phút cuối, đều có thể nhận ra một điều, rằng – thì – là – mà:

Còn gì nữa đâu…

Ừ, thì còn gì nữa đâu…

Vậy mà, lòng vẫn đau…

Vết thương đau ngày nào…

Bài hát cứ lặp lại bốn từ: Còn gì nữa đâu, mà nghe chừng còn nhiều, nhiều lắm…

Đến nỗi người nghe cũng thấy đau khổ. Cái gọi là,

Còn gì nữa đâu…

(Lời bài hát: Còn gì nữa đâu – Phạm Duy)

Còn gì nữa đâu mà tìm thấy nhau
Mối thương đau dài lâu đã lên cao chìm sâu
Ngăn bước qua cầu tình đã nghẹn ngào
Còn gì nữa đâu mà chờ đón nhau
Suốt đêm thâu lạnh lẽo
Ngóng trông nhau bạc đầu mà chẳng thấy nhau
Còn gì nữa đâu

Còn gì nữa đâu mà tưởng nhớ nhau
Bóng dáng yêu từ lâu đã trôi mau về đâu
Trong giấc mơ nghèo tình đã nghẹn ngào

Còn gì nữa đâu mà oán trách nhau
Có quên mau cuộc sầu
Có nuôi bao tình sâu thì lòng vẫn đau

Còn gì nữa đâu mà phải khóc nhau
Có đi theo mùa ngâu tới suối reo nghìn thâu
Tình chôn đã lâu còn chi nữa đâu
Còn gì nữa đâu mà kể với nhau
Vết thương đau ngày nào
Có sống bao đời sau thì đã mất nhau

Còn gì nữa đâu mà tưởng nhớ nhau
Bóng dáng yêu từ lâu đã trôi mau về đâu
Trong giấc mơ nghèo tình đã nhạt màu
Còn gì nữa đâu mà oán trách nhau
Có quên mau cuộc sầu
Có nuôi bao tình sâu thì lòng vẫn đau
Còn gì nữa đâu

Còn gì nữa đâu mà phải khóc nhau
Có đi theo mùa ngâu tới suối reo nghìn thâu
Tình chôn đã lâu còn chi nữa đâu
Còn gì nữa đâu mà kể với nhau
Vết thương đau ngày nào
Có sống bao đời sau thì đã mất nhau
Còn gì nữa đâu

Còn gì nữa đâu mà gọi mãi nhau...

3 nhận xét:


  1. Tuệ Tâm1978 at 09/30/2010 04:38 pm comment

    Mình thì từ lúc con bé cho tới khi trưởng thành chỉ thích nghe cải lương thôi ! Cải lương vừa ngọt ngào tình cảm lại vừa buồn buồn sao đấy. Tâm trạng không buồn mà nghe cải lương cũng thấy buồn theo Bây giờ mình chỉ thích xem và nghe những gì đem lại cho mình cảm giác nhẹ nhàng thôi. Buồn mà xem phim vui, nỗi buồn sẽ giảm một nửa. Vui mà xem phim buồn, nỗi buồn chẳng biết từ đâu lại tới thăm Ngày mới vui khoẻ bạn nhé !

    Trả lờiXóa

  2. Tuệ Tâm1978 at 09/30/2010 08:20 pm comment

    Nếu mà nói về nỗi đau lớn nhất, theo mình có lẽ là những trẻ nhỏ bị bạo hành. Mới tí tuổi đầu : 9 tháng tuổi có, 4 -5 tuổi có, 9-10 tuổi có.... Các bé không những phải chịu nỗi đau về thể xác, mà còn phải chịu thêm nỗi đau về tinh thần. Hai nỗi đau cộng lại, khiến các bé khó tìm thấy niềm tin nơi cuộc sống sau này. Và chẳng hiểu sao vẫn còn nhiều bậc làm cha mẹ lại thích bạo hành con mình. Có lẽ họ không biết rằng họ chính là chỗ dựa tinh thần của con mình, để con cái họ có sự tự tin bước vào đời trong những ngày tháng sau này

    Trả lờiXóa
    Trả lời

    1. Vi Phong at 10/02/2010 09:57 am reply

      Có lẽ, ko phải người nào cũng biết cách làm một người lớn chân chính, và vì vậy, trẻ con lớn lên phải vất vả học cách tha thứ cho họ...

      Xóa

Nhà giả kim – Paulo Coelho

Nghề bán kem được coi trọng hơn là chăn cừu… Nói cho cùng con người coi việc kẻ khác đánh giá anh bán kem hay cậu chăn cừu quan trọng hơn là...