Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Quả thực, không có nhiều điều để nói...

Tôi đã nhiều lần nhìn thấy cuốn Lịch sử tình yêu trước đây. Và thậm chí là tôi đã không cầm lên xem thử. Một tựa đề gợi nghĩ một câu chuyện tình lãng mạn đơn thuần không phải thứ tôi tìm kiếm. Nhưng vào lần gần đây nhất khi đi mua thứ gì đó để đọc, bởi quá ít sự chọn lựa, tôi đã cầm quyển sách lên. “…Trong những ngày cuối cùng còn lại ở New York, Leo sống trong nỗi bận tâm thường trực rằng điều gì của bản thân sẽ còn lại khi chuỗi ngày cuối cùng của ông sẽ hết…” – những dòng giới thiệu này đã thôi thúc tôi mua nó. Câu chuyện về một ông già sắp chết có thể không hấp dẫn với bất kỳ ai. Nhưng tôi, mặc dù còn lâu mới đến ngày sắp chết – chiếu theo định luật tự nhiên thông thường – vẫn muốn biết một ông già sắp chết sẽ sống những ngày như thế nào, kiểu như một cái nhìn về tương lai.

“Tôi ý thức được thời gian trôi đi thật vô tình. Tôi đăm đăm nhìn ra cửa sổ. Tôi theo dõi mùa thu chuyển sang đông. Rồi đông bước sang xuân”. *

Lịch sử tình yêu – Nicole Krauss

…rằng khi cuốn sách kết thúc thì đời tôi cũng chấm dứt, một cơn gió lớn sẽ quét qua cả căn hộ của tôi và đưa những trang viết đi, và khi trong không trung không còn những trang giấy chấp chới nữa, căn phòng sẽ chỉ còn sự yên lặng, chiếc ghế tôi từng ngồi sẽ bỏ trống – tr. 20.

…trên thế giới có hai kiểu người – những người thích buồn giữa những người khác, và những người thích buồn một mình hơn… – tr. 246.

…ai mà biết được, đâu đó trên đường đời mình, con đã đánh mất trí mà không hề hay? – tr. 267.

Đôi lúc tôi quên rằng thế giới không có cùng lịch trình như tôi. Rằng mọi thứ không phải đang chết, hoặc rằng nếu nó đang chết thì nó sẽ trở lại với sự sống – chỉ cần chút ánh nắng và sự khích lệ thông thường. Đôi lúc tôi nghĩ: mình già hơn cái cây kia, già hơn thế giới này, già hơn mưa. Nhưng chưa hẳn. Tôi không già hơn mưa. Mưa đã rơi từ bao năm và sau khi tôi ra đi mưa sẽ vẫn rơi – tr. 343.

Đôi lúc tôi chẳng nghĩ gì và đôi lúc tôi nghĩ về đời mình. Ít nhất tôi đã có cuộc sống. Cuộc sống kiểu gì? Một cuộc sống thôi. Tôi đã sống. Không dễ dàng. Ấy thế nhưng. Tôi đã thấy nó có ít điều không thể chịu nổi ra sao. – tr. 347.

…tôi có thể nói rằng điều khiến tôi đau đớn nhất trong cuộc đời là mức độ thay đổi. Hôm nay bạn là con người, và hôm sau họ đã bảo bạn là con chó.  – tr. 360.

Thực sự không có nhiều điều để nói.
Ông là nhà văn vĩ đại.
Ông đã yêu.
Đó là cuộc đời ông. – trang cuối.

(Trần Quý Dương dịch, NXB Lao động & Nhã Nam, 2010)

Phim hoạt hình (6)

Năm 2008

* Kungfu Panda (Gấu mập học võ - Dreamworks):
một bộ phim hành động hài hước mang màu sắc võ thuật Trung Hoa, kể về cậu gúc trúc to béo Po tuy tham ăn, vụng về nhưng lại mê kungfu. Po phụ bố Vịt trông nom quán mì để một ngày nào đó thừa kế lại sự nghiệp bán mì có tính gia truyền của gia tộc Vịt. Tuy nhiên trong lòng Po luôn mơ tưởng trở thành một đại hiệp kung fu. Cậu là fan hôm mộ lớn của ngũ đại hiệp (gồm hổ, sếu, khỉ, rắn và bọ ngựa) – đệ tử của sư phụ Sifu. Không dám thổ lộ nguyện vọng với bố Vịt, tưởng như số phận của Po là sẽ trở thành chủ tiệm mì đời thứ tư. Thế nhưng, điềm báo về sự vượt ngục của một tên tù sẽ gây đe dọa cho sự hòa bình của cư dân đã dẫn đến việc tổ chức một đại hội võ lâm. Và Po bất ngờ được chỉ định là Thần long đại hiệp. Điều này khiến sư phụ Sifu và 5 đệ tử rất bất mãn bởi vì trong mắt họ Po chỉ là một con gấu mập tham ăn vô dụng. Họ tìm mọi cách để tống khứ Po mập đi. Nhưng chàng gấu trúc mập này, với tấm lòng nhân hậu, chân thành cùng tình yêu dành cho kung fu, đã làm nên điều không ai ngờ.

Phần 2 được khởi chiều vào đầu tháng 6 năm nay tại Việt Nam. Tôi đã chen chúc đến rạp để thưởng thức bộ phim. So với phần 1, phần 2 có tiết tấu nhanh và mạnh hơn, cũng nhiều tình tiết gây cười hơn. Những màn đánh võ gần như diễn ra liên tục suốt chiều dài phim. Tuy thế những phân đoạn tình cảm dù ít cũng tạo ra những khoảng lặng sâu lắng hơn so với phần 1. Còn nhớ một cậu bé sau khi xem xong phim, trong lúc chen chúc trong thang máy, đã phấn khích nói lớn: không ngờ phần 2 lại hay như vậy. Những người lớn xung quanh đã cười đồng tình với cậu bé.

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

Ngoảnh đầu nhìn về đâu...

Có thể có điều gì đó tâm huyết chưa làm xong…
Có thể có điều gì muốn nói mà chưa nói được…

Đó là điều Giọt Lệ đã nói vào mấy ngày trước. Lúc đó, tôi thực tình không nghĩ gì nhiều, chỉ cảm thấy trong lòng vang lên một tiếng cười khẽ. Nhưng tiếng cười khẽ ấy pha lẫn nhiều tạp chất. Có thứ tạp chất rất khó chịu gọi là mỉa mai và cay đắng. Có lẽ vì vậy mà dư vị của nó còn đọng lại đến bây giờ…

“Năm tháng và tuổi trẻ đi qua
Mắt em buồn hoang vắng”



Trong giây phút mơ hồ nào đó mấy ngày trước, tôi bất chợt nghĩ đến hai từ chiến tranh. Có những người đáng chết và những người không đáng chết. Nhưng nếu chiến tranh xảy ra, những người không đáng chết sẽ chết trước… Tôi gõ những dòng này gửi cho Giọt Lệ. Tôi nghĩ Giọt Lệ sẽ hiểu điều tôi muốn nói. Nhưng có lẽ chính tôi còn không hiểu. Bởi thực lòng thì tôi không chắc mình muốn nói đến chiến tranh. Tôi chẳng chắc được mình muốn nói điều gì. Có lẽ là một cái cớ, một cái cớ cho một điều gì đó. Hoặc giả là tôi muốn nói đến những hạt bụi. Những hạt bụi trên hoang mạc trơ trụi đầy cát và gió. Hay là tôi muốn nói đến những màn tiễn biệt. Những màn tiễn biệt thường thấy nơi ga tàu hoặc trước giờ cất cánh máy bay. Nhưng kể cả như vậy thì cũng chẳng có gì đáng để nói đến. Bởi trong trường hợp này, thứ đáng nói đến duy nhất lại là đừng bao giờ phải nói đến những màn tiễn biệt. Nhưng nghĩ thử xem, sau cùng thì thứ duy nhất con người có lại là những màn tiễn biệt. Những màn tiễn biệt chẳng phải ở sân ga…

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Phim hoạt hình (5)

Năm 2002

Ice Age – Kỷ băng hà (3 phần – hãng Blue Sky): câu chuyện về thời kỳ băng hà, xoay quanh chú voi ma mút Manny và các bạn. Ở phần 1, Manny tình cờ tìm thấy một đứa trẻ đi lạc và cố gắng đưa bé trở lại với gia đình. Phần này cũng khởi đầu tình bạn của Manny và chú hổ Diego – vốn có nhiệm vụ phải bắt cóc đứa trẻ ấy. Phần 2 tiếp diễn với câu chuyện băng tan và Manny và các bạn phải cố sức cứu thung lũng tránh khỏi thảm họa. Trong phần này, Manny cũng thoát khỏi nỗi cô đơn với suy nghĩ mình là con voi ma mút duy nhất còn sót lại khi tìm thấy tình yêu đích thực của mình với nàng voi ma mút Elli. Phần 3 bắt đầu khi Elli sắp đến ngày sinh nở thì anh bạn lắm mồm của Manny bị bắt xuống thế giới khủng long dưới lòng đất vì vậy Manny, Elli và Diego phải lên đường giải cứu cậu ta.



Năm 2003

Finding Nemo (Đi tìm Nemo – Pixar): một bộ phim hay về tình phụ tử. Cốt truyện xoay quanh cuộc hành trình tìm kiếm con trai của một chú cá vốn nhút nhát và hay sợ hãi (sau cú sốc mất vợ và các con). Nhưng vì để cứu đứa con trai còn lại duy nhất, chú cá ấy đã không ngần ngại liều mạng vượt một hành trình dài trên biển, đối đầu với đám cá mập… để tìm kiếm cậu con trai. Hành trình này còn có sự góp sức của một cô cá đãng trí. Trong lúc đó, Nemo cũng không ngừng nỗ lực thoát khỏi bể cá để trở về với bố và đại dương.

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Phim hoạt hình (4)

Phim hoạt hình Mỹ: 

Hoạt hình Mỹ thường không có chiều sâu về nội dung như hoạt hình Nhật Bản, cũng không bay bổng đầy mộng tưởng bằng nhưng hoạt hình Mỹ có phong cách khoáng đạt, hài hước đặc trưng của phương tây. Các bộ phim đa phần thể hiện tính giải trí cao nhưng vẫn đảm bảo được tính nhân văn bằng việc chuyển tải những thông điệp nhẹ nhàng và cởi mở về cuộc sống. Tôi đã xem khá nhiều phim hoạt hình của Mỹ, thật khó để có thể liệt kê một cách chi tiết. Trí nhớ của tôi có hạn và những bộ phim hoạt hình của Mỹ thường cũng không quá đặc sắc về nội dung nhưng lại luôn là lựa chọn hợp lý cho dù bạn đang mang một tâm trạng thế nào. Tôi kể ra đây những bộ phim mà tôi còn nhớ tương đối.

Phim 2D (hiểu nôm na là những bộ phim sử dụng công nghệ vẽ tay truyền thống – đến nay hầu như đã nhường chỗ cho phim hoạt hình 3D): Hoạt hình 2D thường là những bộ phim dựa trên các câu chuyện quen thuộc vì vậy có lẽ không cần giới thiệu nhiều về nội dung. Tuy rằng màn ảnh ngày nay tràn đầy các phim hoạt hình 3D đẹp mắt, sức hút của những phim 2D không hẳn đã suy giảm. Sự thực là so với tạo hình kỹ thuật số, những nét vẽ tay vẫn tỏ ra tinh tế, uyển chuyển và mang màu sắc thần tiên hơn. Âm nhạc trong các phim hoạt hình truyền thống cũng tỏ ra êm dịu, du dương và lãng mạn hơn.

(Các bộ phim hoạt hình 2D dưới đây đều của hãng Walt Disney – có lẽ xưa nay, thể loại này không có hãng nào qua mặt được “người khổng lồ” này?!)

Phim hoạt hình (3)


* Là một bộ phim hoạt hình của Hàn Quốc, Gian nan tìm mẹ có thể làm rơi nước mắt của bất cứ ai. Có thể nói, cho đến nay, đây là bộ phim hoạt hình buồn nhất mà tôi từng xem. Nội dung kể về hai chị em gái, người chị bị mù, còn cậu em thì rất hiếu động và tinh nghịch. Trong lòng cậu em luôn có khát vọng đi tìm mẹ, người vì cứu cậu đã chết trong một vụ hỏa hoạn cách nay nhiều năm. Nhưng người chị lại nói dối với em trai về cái chết của mẹ. Vì vậy hai chị em phiêu bạt khắp nơi để đi tìm mẹ… Có thể nói đây là một câu chuyện tràn đầy tình thương, từ tình yêu thương đầy nhung nhớ của hai đứa trẻ dành cho mẹ đến tình yêu thương tha thiết của hai chị em dành cho nhau và tình cảm trìu mến bao dung của nhà sư dành cho hai đứa trẻ. Nét vẽ của phim trầm lắng với hai mảng màu chủ đạo là vàng ấm của mùa thu và trắng tinh khôi của mùa đông. Nhịp điệu phim chậm rãi, từng tình tiết đều có khả năng chạm sâu vào trái tim người xem.

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Ở dưới vòm trời, với những cơn mưa...

Sài Gòn đã bước vào mùa mưa. Hầu như chiều nào cũng mưa. Những cơn mưa rào trắng xóa. Nhưng chỉ qua ngày sau, nắng sớm lại lên, hơi nóng mặt trời chừng như xóa nhòa tất thảy dấu vết của trận mưa hôm qua. Những cơn mưa mùa hè dẫu lớn thì ra vẫn chỉ thấm đất, mùi oi nồng sực thẳng vào lồng ngực, thành phố ngột ngạt…



Từ đầu mùa mưa, hình như chỉ một lần đi dưới một cơn mưa thật lớn. Lúc đó, trong đầu đánh nhịp bài hát Crying in the rain. Về một người con gái kiêu hãnh ngốc nghếch che giấu nỗi buồn và niềm đau trong trái tim. Nàng chỉ khóc trong mưa, lặng lẽ...

Phim hoạt hình (2)

Bên cạnh dạng phim nhiều tập, những phim hoạt hình độc lập của Nhật Bản hay phải kể đến những phim của hãng Studio Ghibli - hầu hết đều nổi tiếng và có sức sống bền bỉ theo thời gian.

My neighbor Totoro: đây là phim đầu tiên của Studio Ghibli mà tôi xem, hồi còn rất nhỏ. Chính vì vậy cảm nhận đầy là một phim rất trong trẻo, có khả năng gợi nhắc về tuổi ấu thơ trong mỗi con người. Có hai cô bé theo cha chuyển về thôn quê sinh sống. Ở đây chúng gặp một con vật to lớn thoắt ẩn thoắt hiện mà cô bé em tự đặt cho cái tên là Totoro. Cùng với Totoro, hai chị em đã trải qua một quãng thời gian kỳ lạ với những tình cảm gia đình rất thân thương. Một phim thực sự đáng yêu.

Phim hoạt hình (1)

Tôi rất thích xem phim hoạt hình. Từ nhỏ đến lớn, sở thích này hình như không thay đổi.Tôi nghĩ những người trưởng thành có sở thích như tôi không phải là hiếm. Vì phim hoạt hình ngày càng trở thành loại phim dành cho mọi lứa tuổi, với nội dung nhân bản, giàu tính sáng tạo và kỹ thuật dàn dựng công phu. Sự hài hước cũng là điểm cộng lớn cho thể loại phim này.

(Do không thể nhớ được chính xác thời gian đã xem phim nên hầu như tôi sẽ giới thiệu phim không theo trình tự thời gian).


Phim hoạt hình Nhật Bản (thường được gọi là anime):

Thường là dạng phim truyền hình dài tập. Nhật Bản vốn nổi tiếng về truyện tranh. Đó là ngành công nghiệp hái ra tiền của họ. Những bộ phim hoạt hình Nhật Bản vì vậy thường đi từ truyện tranh mà ra (sau đó cũng có thể làm thành những bộ phim do con người đóng). Hoạt hình dài tập của Nhật Bản rất đa dạng về thể loại, số lượng phim cũng đặc biệt phong phú. Có thể thấy tìm thấy rất nhiều phim hoạt hình Nhật Bản trên các website do các fan Việt tự dịch rồi đưa lên chia sẻ với nhau. Nhiều cá nhân sau đó thấy được tiềm năng kinh doanh từ loại phim này nên đã tự ý nén vào DVD rồi đem bán. Có thể nói rằng những bộ phim hoạt hình Nhật Bản được mua đầy đủ bản quyền và phát hành hợp pháp tại Việt Nam tương đối ít (hình như tôi đã đi hơi xa so với chủ đề chính).

Tôi xem không nhiều những bộ phim hoạt hình Nhật Bản dài tập. Nhưng có những bộ phim đặc biệt ấn tượng bởi gắn bó với tuổi ấu thơ. Đó là hai bộ phim kinh điển Khủng long con ham ăn và Hiệp sĩ lợn.

Trên kệ sách (7)

1Q84 (Haruki Murakami, Lục Hương dịch, NXB Hội Nhà Văn & Nhã Nam, 2012-2013)  Tôi khá vất vả với bộ tiểu thuyết này.  T...