Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016

Buồn hơn

Chúng tôi chuyển văn phòng lên tầng trên.

Một nơi đủ rộng cho tất cả nhưng lại chật hẹp hơn với mỗi cá nhân. 

Người ta bảo rằng chúng tôi đi đến đâu thì lộn xộn đến đấy. Có lẽ dơ bẩn cũng thuộc phạm trù của cái lộn xộn ấy.

Nói thế cũng không sai.

Khi sếp của tôi quay lại, cái ngày để nhận bàn giao công việc. Chị ấy nhận ra thứ mùi kinh khủng trong cái phòng khi đó còn ở dưới tầng trệt. Cái mùi hổ lốn, tập hợp của thức ăn thừa, thức ăn thiu, và rác rưởi, cả mùi mồ hôi đóng thành cặn dưới gầm bàn, trong mấy đôi vớ hay giày dép đi lại tại khu vực làm việc.

Chị ấy như thể phát hiện thứ mùi kinh tởm ấy và hỏi, liệu có thể sử dụng loại khử mùi nào cho cái phòng này, như loại khử mùi đậm hương xả của nhà vệ sinh, để các bạn đỡ ngột ngạt.

Vào khoảnh khắc đó, tôi bật cười.

Sau ba tháng, giữa những nhiễu loạn thông tin, nỗi lo sợ phập phồng, những hy vọng mong manh… Rồi chị ấy cũng trở về.

Và cái cảm giác mất mát trong tôi bỗng trở nên rõ ràng hơn.

Rằng chẳng có gì còn vẹn nguyên như cũ.


Người ta cũng chọn tôi cho vị trí Leader. Với thời gian thử thách kèm theo, dĩ nhiên, như thường thấy, khi giao cho bạn những công việc không thuộc vị trí của bạn, với miếng mỡ treo trước mắt. Làm thêm đi, và có thể miếng mỡ đó sẽ thuộc về bạn. 

Điều họ đếch quan tâm, rằng bạn có thèm vào cái miếng mỡ đó không?

Một cái gì đó đê tiện đằng sau việc này. 

Tôi không biết.

Với cấp trên, vì tôi có những hai cấp trên, kẻ xem tôi như quân cờ, người nhìn tôi như bù nhìn rơm. Tôi ở giữa họ. Cuộc chiến của họ. 

Với cấp dưới, toàn đàn bà con gái, những ồn ào thị phi diễn ra hàng ngày. Bạn biết rõ rằng bạn chẳng muốn dính vào.

...

Có lần, trong những ngày tăm tối của mấy năm trước, tôi nói với Còi Cọc “Bạn chỉ muốn có một công việc ổn định, mỗi tháng lãnh lương, cứ thế an phận suốt đời. Nhưng, biết đâu được… có thể lúc nào đó bạn lại muốn tự do…”

Lúc đó tôi rất buồn.

Bây giờ, những ngày này, tôi còn buồn hơn.

"Nỗi buồn ấy nào ai biết được
Đối với ta chỉ con đường phía trước..." (LQV)  
...

Đêm núm sen – Trần Dần

Người ta cứ mất dần, mất dần những ngày thơ dại – tr. 44. Tại sao thế? Thói quen à? Tao đánh mày cái tát. Mai tao lại đánh nữa. Mày cần ...