Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009

Đây thôn Vĩ Dạ



Lâu không đọc Hàn. Từ cái thời chạy theo Xuân Diệu, mình đâm quên mất Hàn. Để mỗi khi buồn thì lại nhớ, nhớ những câu thơ “điên” của một con người tài hoa bạc mệnh – mà nỗi đau thơ chính là nỗi đau đời. Chợt phát hiện cái rực rỡ của Xuân Diệu từng làm mình mê mẩn có khi thốt nhiên không ám ảnh mình bằng hồn thơ đau thương của Hàn. Vậy nên với Xuân Diệu, mình lại ít nhớ, dù là cũng ít quên…

Mình chỉ có một quyển thơ nhỏ xíu của Hàn, dễ mình đã giữ hơn chục năm nay. Bìa cũng đã rách, giấy cũng đã long. Đây là quyển thơ đầu tiên mà mình có và cũng là thứ duy nhất mình xào đi xào lại đến sờn rách. Hàn là nhà thơ đầu tiên đối với mình. Sau Hàn có nhiều người nữa, hấp dẫn hơn và cũng dễ thuộc làu hơn. Nhưng nhiều người trong số đó, mình đã quên và cũng chẳng bao giờ tìm hiểu họ là ai.

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

Du lịch Nha Trang


Tạm gác lại những bề bộn công việc và vài chuyện băn khoăn gia đình, 30.4 năm nay tôi khăn gói đi Nha Trang. Phải nói rằng chuyến đi kết thúc, đọng lại trong tôi là sự mệt mỏi nhiều hơn là vui thích. Tuy nhiên, vẻ đẹp của thành phố Nha Trang vẫn đủ sức níu tôi muốn trở lại. Hẳn nhiên nếu có dịp quay trở lại Nha Trang một lần nữa, những sơ suất trong lần đi này chắc chắn được rút tỉa. Và Nha Trang thực sự sẽ hoàn mĩ như ước vọng của tất cả khách du lịch khi đặt chân tới đây.

Trên đường

12 giờ 30 phút ngày 30.4, xe khởi hành, trễ 30 phút so với dự định.

00 giờ ngày 01.5, xe đến khách sạn, trễ 02 tiếng so với kế hoạch.

Điều đáng mừng là chuyến đi đã an toàn đến đích.

Điều không đáng mừng là hành khách đều mệt lả, và bắt đầu hồ nghi rằng chuyến đi không chất lượng như họ tưởng, đặc biệt là về khoản ăn uống. Bữa ăn tối khi dừng ở Phan Thiết diễn ra khá nhanh, vì thực khách bỏ món nhiều. Tôi hầu như không ăn được món gì. Tôi bắt đầu tự nhủ, đi du lịch có nghĩa quan trọng nằm ở chữ đi, vấn đề ăn uống chỉ là phụ. Tất nhiên không được thưởng thức ẩm thực của các vùng miền là một thiếu sót trầm trọng của người đi du lịch, nhưng tôi vốn không háu ăn. Vả lại, không ở đâu ngon bằng ăn ở nhà. Có lẽ tôi sẽ xem lại khẩu vị của mình thay vì thầm trách thức ăn.

Đêm núm sen – Trần Dần

Người ta cứ mất dần, mất dần những ngày thơ dại – tr. 44. Tại sao thế? Thói quen à? Tao đánh mày cái tát. Mai tao lại đánh nữa. Mày cần ...