Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

Màn ảnh TVB (2)

Tôi viết dựa theo trí nhớ, sự yêu thích riêng và trong khuôn khổ những bộ phim tôi từng xem.

2. Sheren và Wayne: Cầu mong người trường tồn, ngàn dặm nối kết nhau


Xứng danh tài nữ phát hành tại Việt Nam vào năm 2009. Một năm sau, được xem là phần hai của nó, mặc dù kể một câu chuyện khác, Nghĩa hải hào tình ra mắt. Ít nhất từ năm 2009 đến nay, tôi nghĩ không có phim nào của TVB hay bằng hai phim này, bất chấp năm rồi Sứ đồ hành giả càn quét các giải thưởng (có lẽ tôi chưa bao giờ là fan của dòng phim cảnh sát, tôi chỉ xem nổi đến tập 20 nhưng tôi tin rằng để kể một câu chuyện rung động lòng người thì Xứng danh tài nữ và Nghĩa hải hào tình ở một vị trí chói sáng hơn hẳn). Cả hai tác phẩm này đã giúp người ta nhìn rõ hơn tài năng của hai diễn viên mà quá trình sự nghiệp của họ gắn với những nỗ lực không ngừng, đồng thời ghi dấu sự ra đời của một cặp đôi kinh điển, đó chính là Sheren Tang - Đặng Tụy Văn  và Wayne Lai - Lê Diệu Tường.


Một đỉnh cao sự nghiệp

Một thời gian khá dài và như tôi nhớ, tôi không còn hứng thú với phim nhiều tập nữa, nếu có thì hẳn tôi cũng bắt đầu đón xem phim Hàn Quốc nhiều hơn phim Hồng Kông. Nên, có thể nói, nếu không có Xứng danh tài nữ mà tôi được xem một cách khá tình cờ, thì tình cảm của tôi đối với phim TVB khó lòng được hâm nóng lại như ngày tôi còn bé. Tôi nhớ hình ảnh Sheren trong vai diễn Khang Bảo Kỳ xuất hiện trên màn ảnh khi đó. Cô không còn trẻ nữa, đã là một phụ nữ bước qua tuổi bốn mươi. Và Wayne, tôi không nghĩ là mình từng chú ý đến mấy vai diễn của anh ngày xưa, đến nỗi giờ đây, trong vai Sài Cửu, anh khá xa lạ và nhìn thoáng qua, cũng thấy là không có vẻ gì hấp dẫn. Dĩ nhiên, từ lúc bắt đầu phim, tôi vẫn đặt trọn niềm tin vào Sheren. Dù không quá thích cô trước đây: Sheren trong quá khứ, như tôi nghĩ, không quá xinh đẹp, gắn với các vai diễn cá tính, không dễ chiếm cảm tình của số đông khán giả, song diễn xuất của cô Đặng bao giờ cũng nổi bật, thường dễ làm lu mờ bạn diễn. Tôi không phải thất vọng. Và còn hơn thế nữa.  

Ở Sheren tồn tại một khí chất khá mạnh mẽ, có thể trở nên quyết liệt, đầy khí phách, mang một tinh thần hào sảng, phóng khoáng. Nhưng, trong cái mạnh mẽ đó, lại có cái bất cần, phớt tỉnh và một chút sự lãng mạn. Tất cả làm cho cô ấy giống như một thứ vũ khí, vừa khiến người ta nể sợ, vừa hấp dẫn người ta sở hữu nhưng không thể sở hữu. Trong cách cô ấy bước đi, liếc nhìn, cười mỉm hay cất tiếng cười vang, ở Sheren là một bầu trời cuốn hút, vừa nữ tính, vừa oai nghiêm, lại có chút nguy hiểm. Tôi không nhớ Sheren từng đóng một phim nào mà tình yêu của nhân vật cô đóng với bạn diễn gây xao xuyến cho người xem. Dường như cô không hợp với tình yêu nam nữ thông thường, trong đó sẽ có sự phụ thuộc và không tránh khỏi, những vụn vặt đời thường. Thích hợp với cô ấy hơn là thứ tình tri kỷ tri âm, thứ tình không có những cãi vã giận hờn, mà chỉ có sự thấu hiểu, sự hy sinh, một tình cảm thầm lặng nhưng đậm sâu, không nhất thiết ở bên nhau nhưng hướng về nhau bền vững cùng thời gian. Thế nên, thật cám ơn là biên kịch đã tạo ra Khang Bảo Kỳ (Tứ phu nhân) và Trịnh Cửu Muội. Nếu không phải là Sheren, sẽ không có Khang Bảo Kỳ và Trịnh Cửu Muội sống động đến thế. Ngược lại, nếu không có hai nhân vật này, không thể được dịp chứng kiến Sheren phô diễn toàn bộ tài năng diễn xuất đã đạt đến độ chín muồi của mình. 


Công bằng mà nói, Xứng danh tài nữ có một kịch bản chặt chẽ hơn với so với Nghĩa hải hào tình (một lần nữa, độ dài đến hơn ba mươi tập của một bộ phim chưa bao giờ là điều tôi thích, nó luôn gây cảm giác lê thê hơn trong mạch phim), nhưng Trịnh Cửu Muội là vai diễn phức tạp, nhiều sóng gió hơn so với Khang Bảo Kỳ và do vậy, Sheren có dịp tung hoành khả năng diễn xuất của mình nhiều hơn. Cùng là sự mạnh mẽ, can đảm đấy nhưng bản chất Tứ phu nhân là người sáng suốt, điềm tĩnh, tính cách cơ bản một chiều. Với Tứ phu nhân, Sheren phải tiết chế “lực” của mình – điều mà dĩ nhiên cũng cho thấy độ chín trong kinh nghiệm diễn xuất của cô, trong khi ở Trịnh Cửu Muội, Sheren có đủ cơ hội cống hiến tất cả những gì mình có. Một Trịnh Cửu Muội ngạo nghễ, ánh mắt sắc sảo, hành động độc đoán, quyết liệt. Một Trịnh Cửu Muội với những giằng xé nội tâm,  khi đau đớn cùng cực, lúc phẫn nộ cực điểm. Một Trịnh Cửu Muội sống vì lý tưởng, giàu nghĩa khí, vừa lãnh tĩnh lại đầy bản năng. Trong dáng vẻ cao ngạo, một bà trùm tưởng như độc ác nhưng ẩn chứa đằng sau là một bí mật, một nỗi đau, một tấm lòng, có thể nói Sheren đã tạo tác một cô Cửu kinh điển trên màn ảnh (nếu tôi nhớ không lầm, Nghĩa hải hào tình được giới chuyên môn đánh giá là bộ phim truyền hình Hồng Kông hay nhất trong hai mươi năm trở lại đây). Dĩ nhiên, “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”, sự xuất sắc của Sheren trong Xứng danh tài nữ và Nghĩa hải hào tình có được còn từ sự cộng hưởng từ người bạn diễn xuất sắc không kém của cô, Wayne trong vai Sài Cửu và Lưu Tỉnh, để rồi họ, cùng nhau, đã bước lên đỉnh cao trong sự nghiệp diễn xuất của mình.

Lâu không xem phim TVB nhưng tôi không ngạc nhiên về cô Đặng. Sự ngạc nhiên phải là dành cho Lê Diệu Tường. Không có ngoại hình cuốn hút, cũng đã bước qua tuổi bốn mươi, Wayne chinh phục người xem hoàn toàn là dựa vào diễn xuất của anh. Sài Cửu trong Xứng danh tài nữ là một dạng vai anh hùng có thể nói là mới lạ của TVB. Xuất thân thấp kém, có thể trở nên ti tiện và thủ đoạn khi cần, song ở Sài Cửu vẫn bao trùm chất anh hùng, một tinh thần xả thân, quyết đoán và dám hy sinh. Hơn thế nữa, Sài Cửu là kiểu anh hùng có chút máu điên. Không thể đoán được nhân vật này sẽ làm gì. Ở hắn không có gì là mẫu mực, nhất quán. Sự nhất quán duy nhất của hắn là tinh thần trượng nghĩa và lòng trung thành tuyệt đối dành cho Tứ phú nhân. Hắn có thể hành động một cách đầy khinh suất, không toan tính trước sau vì Tứ phu nhân. Lòng trung thành đó nâng đỡ Sài Cửu, từ một tên khổ sai lưu lạc tầm thường, sợ chết, hắn trở thành một nhân vật anh hùng, sẵn sàng lăn xả, bất chấp sinh mạng vì người phụ nữ mà hắn biết ơn và rất mực trân trọng. Diễn xuất của Wayne xuất thần, nếu không phải sự dữ dội của anh, Sheren sẽ thiếu hẳn một đối trọng, một sự tương thích để cùng nhau tỏa sáng và Xứng danh tài nữ cũng khó trở thành một phim hay. Nói đúng hơn, với bản chất nhân vật, Sài Cửu của Wayne còn xuất sắc và nổi trội hơn Khang Bảo Kỳ của Sheren. Linh hồn của Xứng danh tài nữ nếu có phải là nằm ở nhân vật Sài Cửu, anh giống như một bệ đỡ, rất vững chãi, vô cùng mạnh mẽ để làm bộ phim tỏa sáng đồng thời tỏa rạng bạn diễn và chính bản thân mình.  

Sang đến Nghĩa hải hào tình, Lưu Tỉnh của Wayne lại ít phức tạp, ít dữ dội hơn so với Sài Cửu. Tưởng như giữa Wayne và Sheren có một chút sự hoán đổi cho nhau, bởi vì không thể không nhận thấy, cô Cửu có cái chất anh hùng và sự điên rồ của Sài Cửu, còn Lưu Tỉnh có cái ấm áp, vững vàng của Tứ phu nhân. Nếu không có sự đồng điệu và thực lực diễn xuất ngang nhau, Sheren và Wayne hẳn rất khó có được sự tương thích trong diễn xuất như thế, khi thì người này là điểm tựa của người kia, khi thì người kia là điểm tựa của người này, trong cùng một bộ phim, người ta cũng có thể nhận thấy họ hòa hợp với nhau theo cách đó. Tôi cũng thấy rằng, cái hay trong diễn xuất của Wayne là sự mạnh mẽ, nét nam tính mà không phải nam diễn viên nào cũng có, anh có thể tiết chế nội lực của mình để rồi dồn tất cả cho những khoảnh khắc cần bùng nổ và trong những trường đoạn gây xúc động, Sài Cửu hay Lưu Tỉnh của Wayne đều có thể làm cho người xem khóc cả khi im lặng. 

Như đã nói, tôi không chú ý đến Wayne trước đây, tôi bất công với anh như TVB bất công với anh. Bất cứ ai dõi theo Wayne, hẳn không thể ngạc nhiên trước tài năng diễn xuất của anh. Tôi nhớ trong một bài phỏng vấn, đại ý Wayne nói rằng anh vẫn là anh, không hề thay đổi. Sau này có dịp xem Mưu dũng kỳ phùng II phát trên SCTV 9 (phim này Wayne đóng vai phụ bên cạnh Mã Tuấn Vĩ), tôi nhận thấy rằng Wayne nói đúng. Anh vẫn là anh, anh đã rất xuất sắc từ những nhân vật tuyến hai như thế. Và thậm chí, khi tình cờ nhìn thấy Wayne trong bộ phim Lực lượng đặc biệt trên SCTV 9 (hồi ấy anh còn trẻ măng, đóng vai phụ bên cạnh Trần Hạo Dân), diễn xuất của anh đã chẳng hề kém cỏi, còn sắc nét hơn cả Trần Hạo Dân khi ấy. Hình dung lại là có lẽ tôi đã từng xem một số phim mà Wayne đóng, dĩ nhiên là vai phụ, song tôi chỉ tập trung vào những vai chính, tôi chợt cảm thấy rằng diễn xuất quả là một công việc nhọc nhằn hơn vẻ ngoài lung linh của nó. Có những vinh quang đến thật nhanh với người này, song với người kia thì vô cùng chậm chạp. Và chỉ sự kiên trì và tinh thần nỗ lực không ngừng mới giúp họ đi đến cùng con đường này. Ngay cả đối với Sheren, mặc dù có tiếng tăm nhất định trước khi đóng Xứng danh tài nữ, cô dường như chưa bao giờ là diễn viên được TVB dành cho nhiều ưu ái nhưng cuối cùng thì người ta đã không thể nào phủ nhận được tài năng và sự cống hiến của cô. 


Khi cùng được vinh danh hai lần liên tiếp trong hai năm 2009 và 2010, với Xứng danh tài nữ và Nghĩa hải hào tình, bằng giải Thị hậu và Thị đế, đối với Sheren và Wayne, đó quả là sự ghi nhận vô cùng xứng đáng. 

Nhân duyên màn ảnh

Trong Xứng danh tài nữ, Sheren thủ vai Khang Bảo Kỳ - Tứ phu nhân nhà họ Tưởng. Tình yêu của Khang Bảo Kỳ đối với Tưởng lão gia cũng phảng phất sắc màu tình bạn và đậm nghĩa ân tình, cái ân tình mà vì nó cô sẵn sàng đứng ra gồng gánh gia đình họ Tưởng. Sheren trong vai một Bảo Kỳ mưu trí, điềm tĩnh và bản lĩnh, nhưng vẫn ở trong khuôn phép và mẫu mực gia đình, trước và sau khi chồng chết, đối với Sài Cửu, Tứ phu nhân chưa bao giờ tỏ hàm ý yêu thương. Ngược lại, Sài Cửu từ buổi ban đầu đã xem Tứ phu nhân như người ơn, tình cảm nể trọng, kính cẩn, không từng tơ tưởng ái tình. Theo dòng chảy câu chuyện, người này có lúc trở thành người hùng của người kia, ra tay tương trợ, ứng cứu. Và rồi từ lúc nào đó, Tứ phu nhân và Sài Cửu hiểu nhau chỉ thông qua những ánh nhìn. Họ hướng về nhau song lời yêu không bao giờ được thốt ra. Tình cảm nửa có nửa không khiến người xem cũng băn khoăn. Có bao khoảnh khắc mà cả hai nhìn nhau và tôi gào lên (dĩ nhiên là lòng tôi gào lên), trời ơi, đến với nhau đi, đừng im lặng mãi như thế… 

Những cảnh gần về cuối, khi từ bến thuyền, Sài Cửu nhìn theo Tứ phu nhân. Cũng như những nhân vật khác trong phim, người ta hiểu rằng dù không một lời nói, tất cả những gì Sài Cửu muốn là được sống những ngày tháng cuối của cuộc đời bên cạnh người phụ nữ mà hắn suốt đời “khắc cốt ghi tâm”. Sự ngang tàng của Sài Cửu trong những giây phút hiểm nguy tan biến, chỉ còn đó một ánh mắt nửa tha thiết, nửa ngập ngừng, trong dáng đứng tần ngần tha thiết đến tội nghiệp (Wayne diễn mà như không diễn, quả thực vô cùng cảm động). Đồng thời, ở phía bên kia, người ta cảm thấy cái rưng rưng lòng của Tứ phu nhân, sự thấu hiểu trong cái nhìn vừa điềm tĩnh vừa sâu sắc vừa dò hỏi khổ tâm của bà (Ánh mắt của Sheren một lần nữa trở thành điểm sáng trong diễn xuất của cô). Cả hai không nói với nhau, chỉ lặng lẽ chọn cách ở bên nhau, không thể đó là những ngày tháng vợ chồng, họ chỉ như hai người bạn đồng hành, để người này có thể tiễn người kia đi nốt chặng đường cuối. Bộ phim kết thúc khi Sài Cửu đã ra đi mãi mãi. Có lẽ không có cái kết nào có thể viên mãn hơn song người ta không thể không nuối tiếc hai con người đó. Cảnh họ ngồi bên nhau, và lúc này Sài Cửu luôn phải đeo khẩu trang để tránh lây bệnh lao, sự thanh thản, bình yên của họ khi ở bên nhau, dẫu không chạm vào nhau, và dẫu rằng ngày mai một trong hai sẽ chết, cái cảnh đó đẹp vô cùng, như tình cảm của họ, không có thanh âm nhưng còn vang vọng mãi. 


Sự nuối tiếc đối với Khang Bảo Kỳ và Sài Cửu đã dẫn đến sự ra đời của Nghĩa hải hào tình, như để viết tiếp đoạn tình duyên ấy, trong Trịnh Cửu Muội và Lưu Tỉnh, ở một thời đại nhiều những biến động và trong một bối cảnh khốc liệt hơn. 


Ở phần này, Lưu Tỉnh và Trịnh Cửu Muội là hai con người ở hai thế giới khác nhau và thuộc hai thế lực đối kháng nhau. Một bên là cảnh sát, một bên là con gái trùm á phiện. Đoạn đường họ đi là con đường đầy chông gai, giữa thời đại đen tối loạn lạc, đồng tiền chi phối quan hệ giữa người và người và chiến tranh chực chờ nổ ra. Hẳn để thỏa mãn người xem, lần này, biên kịch cho cô Cửu và Lưu Tỉnh nhiều trường đoạn gần nhau, có những tình tiết lãng mạn, những cử chỉ giàu hàm nghĩa yêu thương hơn. Và độ dài của phim cũng góp phần khai thác tình cảm của họ ở góc độ sâu hơn. Như sự khẳng định của TVB, rằng đã cho cả hai từ trải qua “mối tình mơ hồ” đến “chuyện tình kinh thiên động địa”. Tuy kỳ thực thì sự mơ hồ cũng vẫn còn đấy, trong những cái nhìn không lời, trong những lời không nói, trong cái cảm giác mà ngay thời khắc này, họ có thể thuộc về nhau song lại cứ để nó trôi qua. Vả chăng, chính bản thân hai nhân vật cũng không từng gọi thành tên tình cảm của mình. Một cái gì lớn hơn và nhiều hơn mà hai chữ “tình yêu” cũng không đủ. 


Tôi tự hỏi đội ngũ làm phim mong muốn tạo ra một câu chuyện đọng lại nhiều dư âm nhất nên đến phút cuối lại để cho Lưu Tỉnh và Cửu Muội xa nhau suốt ba mươi năm trời, chỉ gặp lại khi cả hai đã gần đất xa trời hay vì cho rằng tình cảm của Lưu Tỉnh và Cửu Muội chỉ có thể tồn tại theo cách đó, rằng cái tình lớn lao ấy, đẹp nhất là trong xa cách, bởi dù thời gian bao lâu và quãng đường bao xa, họ vẫn sống để chờ đợi phút giây trùng phùng, dù chỉ là để ngồi cạnh nhau, thanh thản và bình yên. Như câu nói: “Cầu mong người trường tồn, ngàn dặm nối kết nhau”, câu chuyện của Lưu Tỉnh và Cửu Muội như Sài Cửu và Tứ phu nhân, lần nữa đọng lại sự nuối tiếc khôn cùng…


Vài thông tin bên lề

Sau Nghĩa hải hào tình, phần ba của nó, dĩ nhiên lại kể một câu chuyện khác, đã được ra đời. Tuy phim này sau đó bị hoãn chiếu, điều tôi biết là Sheren không tham gia đóng. Vài năm nay, Sheren chuyển hướng sang đóng phim ở đại lục. Có những sự mâu thuẫn nào đó giữa cô và TVB. Tôi thấy rằng cũng khó hy vọng có ngày cô trở lại. 

Sheren Tang đóng phim khá bền bỉ. Quá trình hoạt động nghệ thuật của cô có lẽ cũng đã dài hơn 20 năm. Cô là diễn viên có được những mốc son đáng giá trong sự nghiệp đồng thời cũng trải qua lắm thăng trầm. Tuy thường không để tâm đến đời tư diễn viên, thảng tôi vẫn thấy được những tin tức về Sheren. Phần nhiều là scandal. Dường như trong suốt sự nghiệp của mình, thậm chí giờ đây khi đã gần 50 tuổi, Sheren là kiểu diễn viên thi thoảng lại bị bủa vây bởi những tin tức không lấy làm tử tế của báo giới. Kỳ thực có những tin tức đã rất cũ, vì lẽ nào đó rất ưa được đào bới lại. Mặt khác, từng xem qua vài clip phỏng vấn cô, tôi nghĩ Sheren không những là một phụ nữ độc lập, tự tin, cũng là người sau những vấp ngã, không những làm tính cách điềm đạm hơn, còn bồi đắp trong tinh thần sự yêu mến và quý trọng bản thân. Tuy vẫn sống độc thân, cô hẳn sẽ không ở vào trạng thái như báo chí thi thoảng quy chụp, cô sẽ có niềm vui và sự thanh thản của riêng mình. 

Đời sống của Wayne thì khá êm đềm. Anh có vợ và một cậu con trai. Chưa từng có scandal. Sự nghiệp của anh tại TVB tiếp tục gặt hái thành công sau Nghĩa hải hào tình (một lần nữa anh đăng quang Thị đế với vai diễn trong phim Đại thái giam, dù phim này với tôi là một phim tương đối dở, tôi không thích nổi). Hiện nay, TVB mất đi khá nhiều diễn viên chủ lực, nhưng Wayne thì vẫn rất trung thành và có lẽ anh là một trong số ít diễn viên có thể hy vọng vào những vai diễn hay và những bộ phim đáng xem.

Cuối cùng, có thể trông chờ vào sự tái hợp của Sheren và Wayne trên màn ảnh không, khi họ mỗi người một nơi, và tuổi tác ngày càng nhiều, đó quả thực là ẩn số mong manh, xa vời. Thôi thì, đối với cặp đôi này, có lẽ cũng chỉ có thể là câu nói đó:

“Cầu cho người trường tồn, ngàn dặm nối kết nhau…”

11 nhận xét:

  1. Cho em xin phép được chia sẻ bài viết này để mọi người cùng đọc được không ạ? Đọc từng chữ em càng nhớ đến những thước phim đặc sắc không thể nào quên được. Cả hai bộ đều thuộc dạng kinh điển, thấm đẫm tình người. Và em hy vọng khi nhắc đến hai bộ này ai ai cũng biết câu chuyện về tình tri kỉ, một thứ tình cảm cao đẹp và thiên liêng của Tứ Phu Nhân Khang Bảo Kỳ - Sài Cửu, cũng như tình yêu đẹp đẽ cao thượng của Lưu Tỉnh - Cửu Muội, cùng với cặp đôi vàng của hai bộ phim này chính là Sheren Tang Đặng Tuỵ Văn và Wayne Lai Lê Diệu Tường.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Oki em! Rất vui vì em cũng thích hai phim này. Với chị, TVB nói riêng hay màn ảnh nhỏ nói chung không có nhiều mối tình gây rung cảm kiểu như mối tình giữa vai diễn của Sheren và Wayne; và khán giả trẻ cũng dễ bỏ qua phim khi nhìn vào cặp đôi diễn viên đã ở tuổi trung niên. Song, chị nghĩ, không phải những bộ phim thần tượng với dàn diễn viên đẹp lung linh, mà phải là những phim như thế này, với những diễn viên đầy nội lực diễn xuất, người xem mới có thể cảm nhận được chiều sâu, vẻ đẹp của chữ "tình" ^ - ^ Có lúc chị cũng hơi tiếc là Sheren và Wayne đóng cặp hơi trễ, thành ra giờ hầu như không thể hy vọng họ tái hợp với nhau... Cặp đôi vàng - khi nói thế, quả là có chút hoài niệm với dư vị buồn...

      Xóa
  2. Hay quá c àh, e thích cặp đôi này và 2 bộ phim này nhất thế nhưng p3 họ lại ko đóng chung với nhau nữa rồi. Tiếc qá, Sheren hợp với Wayne qá trời luôn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, tất cả là tại TVB đó em ( T - T )

      Xóa
  3. Khi nghe tin phim này chiếu trên SCTV9 em mừng ghê luôn, mà đến khi chiếu rồi thì bị cắt tùm lum làm em hụt hẫng dễ sợ. Nghĩ sao một bộ phim hay như vậy mà SCTV9 cắt đi những đoạn đặc sắc làm những ai xem rồi thì bực bội, còn những người chưa xem lại khó hiểu. Lần này SCTV9 đã phá nát bộ phim kinh điển này rồi... T____T

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị nhớ phim này chị coi DVD, mà sau này xem vài clip trên youtube cũng có cảm giác làm như có nhiều cảnh mình không được xem, không biết là do phim gốc bị cắt hay về VN bị cắt nữa. Có điều bản chị xem hồi đó thì vẫn hay. Thế mới thấy phim về VN, khán giả mình thiệt thòi quá em nhỉ! T - T

      Xóa
  4. Theo bản thân em,thì kh có diễn viên nào có thể đóng lại vai diễn KBK-SC cũng như TCM-LT hay như 2 ng họ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật là có cảm giác nhiều hoài niệm khi nghĩ về em nhỉ :D

      Xóa
    2. C có là fan của 2 ng họ kh c

      Xóa
    3. C có là fan của 2 ng họ kh c

      Xóa
    4. Có lẽ còn tùy cách em định nghĩa "fan" nữa... Nói chung, chị thường yêu mến vai diễn hơn là cá nhân người diễn viên. Nhưng tất nhiên, cũng không thể nói rằng mình không cảm tình với diễn viên khi yêu mến vai diễn của họ... Nên, cứ xem họ đóng hoài hoài đó ^ - ^

      Xóa

Trên kệ sách (7)

1Q84 (Haruki Murakami, Lục Hương dịch, NXB Hội Nhà Văn & Nhã Nam, 2012-2013)  Tôi khá vất vả với bộ tiểu thuyết này.  T...