Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Mưa ở kiếp sau – Đoàn Minh Phượng

Trích dẫn từ ebook


Có những người chỉ khi chết mới trở về được với mình. Chỉ khi trái tim không còn đập, nó mới thuộc về cái lồng ngực của người mang nó. Khi họ còn sống, trái tim họ lặng lẽ, không được phép có tình yêu.

Nếu không tha thứ thì cũng phải quên. Dù mang thứ máu kỳ lạ dòng họ của chúng ta, cũng phải quên, quên cái tên của mình và câu chuyện của mình. Quên để mà đi bình thường và lặng lờ như bao nhiêu người ở ngoài kia, những người cũng có những giọt nước mắt không ứa ra được, những câu chuyện buồn của riêng mình.

Con người ở những nơi thật xa nhau. Cuộc đời của người này thật trừu tượng với người khác.

...mỗi người có một câu chuyện chết không nói được. Chúng tôi đắm chìm trong lòng sông buồn lặng, không bao giờ thực sự tìm thấy nhau.

Có một thứ được an lành, đó là tội lỗi. Khi tội lỗi được an lành thì tất cả những thứ khác không còn an lành. Tội lỗi được an lành thì tiếp tục, đời này qua đời khác. Nó thản nhiên bước vào những ngôi nhà có tường nhưng không bảo vệ được những người trong nó, thản nhiên đi qua những trái tim trinh trắng và ngu khờ, thản nhiên vùi dập những đời người, những đời người rất dài.

Người ta chọn không biết những thứ không êm ấm cho họ.

Tình yêu đổ đầy mỗi phân không khí, nó ngọt lịm vào một đêm rất buồn.

Có thể an bình và vô ưu không phải là điều chúng ta đi tìm. Chúng ta đi tìm những mối dây gắn mình với một thứ gì đó rất bao la tôi không biết tên.

Biết được sự thật không phải là biết được câu chuyện gì, nó xảy ra như thế nào. Biết được sự thật là biết được mình sẽ làm gì khi câu chuyện đó đẩy mình đến vách núi giữa biển lúc những cơn sóng đang chuyển động trên đường đi của nó đập vào vách núi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Đêm núm sen – Trần Dần

Người ta cứ mất dần, mất dần những ngày thơ dại – tr. 44. Tại sao thế? Thói quen à? Tao đánh mày cái tát. Mai tao lại đánh nữa. Mày cần ...