Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

Kết thúc một năm




Vào những ngày cuối năm âm lịch, tôi thường có lúc lắng lòng lại để nghĩ về thời gian, cảm thấy mọi thứ đang vùn vụt trôi đi và mình thì bị bỏ xa đâu đó trên con đường của những giấc mơ năm nào. Những sự kiện dù chỉ là từ năm ngoái, năm kia mà như đã lùi vào một dĩ vãng xa tít tắp nào đó, thoắt một cái dường như đã không mang tầm quan trọng như nó từng mang. Những khoảnh khắc thế này giúp tôi nhận ra rằng làm người thì ra là một chuỗi những hành vi bỏ lại. Và cái gì thì rồi chúng ta cũng bỏ được, kể cả điều từng chiếm trọn tâm trí mình. Thời gian xóa nhòa tất cả…

Mỗi năm dịp này, câu nói « Thời gian như thoi đưa, tháng ngày tựa nước chảy » lại vọng về trong tâm trí nhưng tôi không còn biết lòng mình buồn hay vui. Có người kết thúc một năm có thể tỉ mẩn kiểm thảo lại điều đã làm được, điều chưa làm được rồi từ đó phác họa bước tiếp cần đi. Nhưng tôi sợ liệt kê bảng thành tích đời mình (một chữ « KHÔNG » to tướng là đủ) cũng ngần ngại trước những câu hỏi mục tiêu, dự định (một dòng để trống là diễn đạt trọn điều cần ghi). Nên không có năm nào tôi lụ khụ góp nhặt được đúng sai, thành bại trong năm của mình. Năm nay thì lại càng không. Như một chặng nghỉ giữa những năm nhiều áp lực, dù là chặng nghỉ kéo dài chuỗi sự việc gây nản lòng, tôi muốn đánh dấu năm 2013 như một năm khép lại tất thảy những trở ngại, phiền muộn trở về trước. Vì vậy năm 2014 như đang bước đến với những đòi hỏi gắt gao. Và liệu rằng tôi có thể làm gì ra trò…

Một cái tết giản dị. Về phương diện cá nhân, tôi chỉ đi chỉnh trang lại mái tóc. Một năm và giá cả của một salon tóc đã đội lên trời một ít. Một năm và kinh tế khó khăn dường như đã làm nhiều tiệm làm tóc phải đóng cửa. Thế nhưng vì sao giá cả của những tiệm trụ lại vẫn cứ leo thang. Họ liên tục than vắng khách và rồi vẫn liên tục lên giá ( ?). Tôi quay lưng hẳn với việc sắm sửa áo quần, giày dép, kỳ thực cũng không còn niềm vui thơ trẻ của việc diện cái gì mới mới hay có cái gì mới mới để khoe. Trong gia đình cũng loại nhiều thực phẩm thường hay mua trong những năm khác. Kể cả mứt kẹo cuối cùng cũng không mua. Phần vì vấn đề an toàn thực phẩm, phần vì có lẽ đời sống đang già đi và người ta không còn tìm thấy sự háo hức trong những sự kiện dường như ngày càng mang tính gánh nặng cộng đồng hơn là xuất phát từ sự hoan hỉ từ trong tâm can mỗi người. 

Dẫu sao đã sơn lại được cánh cửa đã nhòe nhoẹt cũ kĩ mấy năm nay. Và phủ lên được bức tường ngoài nhà đầy vết ố bẩn lớp sơn sáng mới. Và nền nhà, vật dụng đã được cọ rửa chu đáo. Những tấm ga trải giường thơm phức cũng đã được lấy ra khỏi tủ. Những bông hoa tươi lần lượt được cắm vào các bình. Và sáng 30 tết, mùi thức ăn đã rộn ràng trong bếp…

Và cái Tết đã chạm ngõ để rồi qua đi...

2 nhận xét:

  1. "Xuân đương tới ,nghĩa là xuân đương qua
    Xuân còn non , nghĩa là xuân sẽ già ..."

    Trả lờiXóa
  2. VP à , K tin ở nàng bởi trong từng cảm nhận ở con người nàng .

    Trả lờiXóa

Nhà giả kim – Paulo Coelho

Nghề bán kem được coi trọng hơn là chăn cừu… Nói cho cùng con người coi việc kẻ khác đánh giá anh bán kem hay cậu chăn cừu quan trọng hơn là...