Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

Mùa đông này...

Mùa đông này, ngó con mắt bên phải còn sưng sưng, phát hiện thấy mình già đi! Sự già nua mà hình như không ai thấy. Mệt mỏi! Muốn nằm một chỗ. Không mơ mộng, cũng chả nghĩ suy. Chỉ ước là cơn gió, nhẹ trôi theo dòng đời. Thân xác nhẹ tênh, sao bước đi vẫn còn thấy nặng. Nặng nhưng không thể nào để lại dấu chân. Con người nhạt nhòa trong trái tim nhau…

Mùa đông này.... nhớ tiếng thở dài của những mùa nào đó, vẫn vọng về xa xôi trong những ngày tĩnh lặng. Giá có thể kể lể với nhau, đâu đó những được mất trong cuộc đời. Cuộc đời rỗng không. Tôi giữ mãi một phần đời. Mà vẫn (phải) tự mỉa mai mình ngốc ngu….

Mùa đông này… ngày vẫn dài như thế…



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Đêm núm sen – Trần Dần

Người ta cứ mất dần, mất dần những ngày thơ dại – tr. 44. Tại sao thế? Thói quen à? Tao đánh mày cái tát. Mai tao lại đánh nữa. Mày cần ...