Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Viết cho Năm Thế giới Hòa bình*


Tháng 3, chiếc máy bay MH 370 của hãng hàng không Malaysia khởi hành đi Bắc Kinh đột nhiên biến mất trên bầu trời. Hai tháng trôi qua. Lời giải đáp cho số phận của 239 con người vẫn chìm trong màn sương bí ẩn.

Tháng 4, phà Sewol (Hàn Quốc) chìm. Chuyến đi đến đảo Jeju với hơn 400 con người. Mỗi ngày người ta trục vớt nhiều hơn những thi thể chủ yếu còn trong độ tuổi thanh xuân. Những người thợ lặn nói rằng đây là công việc khủng khiếp nhất trong đời họ.

Song song cùng khoảng thời gian, bạo động xảy ra ở Ucraina. Và Nga tuyên bố Crimea thuộc về họ… Gần đây, tờ báo Tuổi trẻ đưa tin : Thủ tướng Thái Lan bị phế truất, sau và tiếp diễn những bất đồng chính trị kéo dài ở xứ sở Chùa Vàng… Ở Thổ Nhĩ Kỳ, hàng trăm con người vừa chết trong một vụ sập hầm mỏ…

Và những ngày này, Việt Nam rung lên bởi sự kiện Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD 981 trên vùng biển Hoàng Sa. Tin tức tràn ngập báo đài, các trang mạng. Lần đầu tiên làn sóng biểu tình chống Trung Quốc được (cho phép) biểu lộ công khai và rộng lớn đến thế… 

Mỗi ngày bạn đọc được những tin tức đầy bất an, không phải chỉ lòng vòng quanh nơi bạn ở hay trên những con đường bạn đi. Có những nỗi bất an lớn hơn, bao trùm ở phạm vi quốc gia và quốc tế. Tôi nhớ trong một bài thơ có tựa đề được đặt thật lãng mạn, Hoa cẩm chướng trong mưa, được Lưu Quang Vũ ghi chú viết cho Năm Thế giới Hòa bình, có đoạn :

Trái đất mình rộng quá

Ở đâu cũng có con người

Sao chưa tìm được cách nào

Sống với nhau cho ổn thoả?*


Mỗi lần đoạn thơ này nhói lên, như một câu hỏi rơi rụng vào không trung vô vọng, tôi lại cảm thấy thế giới này thật buồn. Như thể là từ xưa đến nay, thế giới vẫn vậy, chỉ ở trong tay những kẻ điên rồ nhất…

Dưới mặt trời ô nhục

Trái đất mình đẹp lắm phải không em?*

...

* Của Lưu hết.

2 nhận xét:

  1. Thành thử tôi không có ý niệm gì về tương lai. Chỉ là sống một cuộc đời rất nhạt nhẽo. Quá nhỏ bé cũng là một cái tội.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ờ, tôi nhiều lúc cũng thấy bản thân như vậy. Mà có khi bỏ đi "nhiều lúc" thì đúng hơn...

      Xóa

Đêm núm sen – Trần Dần

Người ta cứ mất dần, mất dần những ngày thơ dại – tr. 44. Tại sao thế? Thói quen à? Tao đánh mày cái tát. Mai tao lại đánh nữa. Mày cần ...