Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Cuối năm


Đã là những ngày cuối năm, và những cơn gió cũng đã trở nên vô tình và lạnh lẽo từ lúc nào… Năm nay dự báo khí trời sẽ lành lạnh thế này cho đến hết tết Nguyên đán. Buổi sớm đã có thể nhìn thấy sương mù. Những chiếc áo khoác dày cui người Sài Gòn thường hay khoác để tránh nắng giờ nhìn như áo tránh rét mùa đông. Đây là thời điểm tôi lại thấy mình có thể ăn mặc phong thanh một chút… 

Thi thoảng trên đường nhận những tờ rơi quảng cáo. Khổ lớn, màu sắc đỏ vàng rất bắt mắt, mua sắm thế là đã bước vào kỳ khuyến mãi “khủng” nhất trong năm. Tự dưng tôi liên tưởng đến những phong bao lì xì, pháo đỏ, tiếng cười nô nức trẻ nhỏ và những rộn ràng đón xuân của thiên hạ… Trong hình dung đó không thấy bóng dáng mình. Chỉ là người đứng từ hậu trường, nhìn  sắc màu của thành phố, sắc màu của mùa xuân…

T gọi điện. Đã hơn hai tháng kể từ lần nói chuyện có hơi hướng xung đột giữa tôi và cô ấy. Và cũng đã hơn hai năm mà cô ấy vẫn rơi vào những đỉnh điểm sầu muộn. Cô ấy khóc ròng rã, lần này còn nói nếu không phải vì nói chuyện với tôi, cô đã ra hiệu thuốc và mua một liều quyên sinh…

Con người còn có thể tìm người khác báo động về tình trạng của mình thì hẳn không dám tìm đến cái chết. Tôi hiểu những suy nghĩ tuyệt vọng kỳ thực cũng chỉ là vấn đề khoảnh khắc mà thôi, qua rồi thì còn lâu bạn mới chết… Có điều, trên đời cũng có thứ gọi là tích tụ chồng chất. Có khi cách sự việc rất lâu, người ta lại vì chính cái quá khứ đã bị bỏ xa mà tự hủy mình. Cuộc tử tự khi đó thành vô duyên vô cớ, người khác cũng khó mà hiểu…

Tôi nói với T những điều xưa cũ. Cô ấy chống chế nhưng rồi cũng dễ dàng lắng nghe lý lẽ của tôi. Cái T cần chẳng phải là như vậy. Cái tôi có thể cho cô ấy cũng chỉ là như vậy. Đối với tôi, mọi giáo điều đều hư ngụy. Nên trong lúc lải nhải lời hay ý đẹp với T, tôi cũng đồng thời cảm thấy một nỗi hổ thẹn dâng lên trong lòng. Những lúc thế này cảm thấy cuộc đời như màn kịch lớn. Chừng nào sân khấu có thể hạ màn…

T và tôi có cùng năm sinh nhưng nếu tính theo tháng tuổi thì tôi ra đời sớm hơn cô một chút. Đều là sinh vào mùa hè. Chúng tôi rời khỏi cổng trường đại học mới biết nhau. Đó là ngày cùng được tuyển dụng vào làm việc chung ở một nơi. Hôm đó có đến bốn người, sau này mỗi người đều một phương. Tôi và T tiếp xúc nhiều hơn, khi xa nhau vẫn còn giữ liên lạc nên có thể xem như là tình bạn hơn là tình đồng nghiệp. Và là kiểu tình bạn mà khi không còn nhiều cơ hội gặp người ta lại thấy rõ ràng hơn.

Tôi nghỉ làm năm trước thì hơn một năm sau T nghỉ. Cô về quê, một vùng thuộc duyên hải miền Trung. Cô mong muốn được ở gần cha mẹ và cùng người bạn trai lâu năm kết hôn. Nhưng cuộc sống có những điều nằm ở ngoài dự tính con người, mà thời thế và lòng người chính là những biến thiên không thể trù tính. Giống như tôi, T lận đận với lựa chọn của mình... Nhưng ở vào chặng đường của những hệ quả, sau khi đỉnh điểm u buồn qua đi và cuộc sống tiếp diễn là sự trì trệ đến mức làm người ta tiêu tan mọi hy vọng, cô không thể lạnh lùng đối mặt như tôi. Đến tận bây giờ, tôi vẫn lắng nghe tiếng khóc nức nở của T trong điện thoại… Đến tận bây giờ, cô vẫn tự trách móc mình, vẫn so sánh mình với người khác, và vẫn cứ hỏi tại sao… Sự đau buồn tăng lên gấp đôi bởi những so sánh, dày vò… Như những vết nứt ngày càng lan rộng cho đến khi thành một cái hố sâu thăm thẳm, chúng ta đã chôn vùi mình trong mấy ngàn tấc đất tự lúc nào…

Tôi không thấy mình xúc động hay u buồn cùng T. Có những loại tình cảm như mất hẳn trong tôi, họa hoằn tôi chỉ còn tìm thấy niềm rung động trước một vài hình thức biểu hiện của nghệ thuật. Thật mỉa mai trong khi trước cuộc đời, tôi thậm chí không tin vào nước mắt của con người, tôi trơ nhìn chúng như nhìn tấm mặt nạ khóc của một chú hề… Khi những hành động có vẻ tử tế của tôi dường như chỉ còn là sự thúc bách của ý thức, của lòng tốt bao hàm tính đạo đức trong việc làm người thì sống cùng với tôi, là cảm giác hổ thẹn ngày càng lớn của một lương tâm nửa vời và cay đắng…

Đêm khuya tiếng tin nhắn điện thoại đổ chuông. Là từ chiếc Nokia nên tiếng kêu nổi làng nước, lôi tôi khỏi giấc ngủ say. Tôi sẽ chẳng buồn dậy mở ra xem, tôi đang không ở trong tình trạng phải đón nhận một hung tin bất cứ lúc nào, tôi không quen ai có thói quen đánh thức bạn bè vào đêm khuya… Nhưng trong khi lơ mơ nửa ngủ nửa thức, bỗng tâm trí tôi hướng đến T. Có một hơi thở của sự lo lắng xen lẫn vào lý trí của tôi và từ đâu đó một câu hỏi bật ra, có thể nào cô ấy lại nghĩ dại dột, có thể nào đó là tin nhắn tạm biệt… Tôi bật dậy và quờ quạng tìm điện thoại. Không có cuộc tử tự trong đêm nào. Chỉ là một tin nhắn quảng cáo sau không giờ. Tôi thở phào và cũng nhanh như lúc bật dậy, tôi vật người xuống giường để mau chóng tìm lại giấc ngủ đã mất…

Đã là những ngày cuối năm, và những cơn gió cũng đã trở nên vô tình và lạnh lẽo từ lúc nào… 


2 nhận xét:

  1. Thời gian trôi qua thật nhanh , mới đó mà đã cuối năm rồi .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừm, có lẽ chỉ may là không phải năm cuối nhỉ : )

      Xóa

Đêm núm sen – Trần Dần

Người ta cứ mất dần, mất dần những ngày thơ dại – tr. 44. Tại sao thế? Thói quen à? Tao đánh mày cái tát. Mai tao lại đánh nữa. Mày cần ...