Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

Dọn phòng

Hôm nay, tranh thủ được nghỉ học, mình quyết tâm dọn dẹp lại căn phòng của mình. Chúng đã trở nên bừa bộn đến mức chỉ nhìn thôi đã thấy khó chịu. Nhưng thực tình càng ngày mình càng ghét cái việc dọn dẹp này. Mọi thứ dường như cứ mỗi lúc một nhiều, và chẳng còn chỗ cho tất cả. Mình nhớ trước đây từng xem một bộ phim, trong đó nhân vật nam chính ở trong một ngôi nhà mà ngoài vài bộ quần áo, anh ta chẳng sắm sửa bất cứ thứ gì. Nhân vật nữ chính hỏi tại sao, anh ta bảo chẳng có gì thì chẳng bao giờ phải dọn dẹp. Lại có cảm giác tự do, không ràng buộc. Nửa phần trong con người mình đã chính thức phải lòng anh ta. Mình bắt đầu mơ về một căn phòng trống hoác, nơi mình có thể lăn lê bò toài mà chẳng đụng vào bất cứ thứ gì, cũng không phải bực bội vì đồ đạc thì nhiều, mà chỗ chứa lại ít. Cho dù có sắp xếp lại, rốt cuộc cũng không biết nên vứt bớt thứ gì. Không vứt bớt được thì đồ đạc, theo năm tháng, chất chồng cũng phải thôi. Chợt nhớ trước đây mình có viết một bài viết với chủ đề “dọn phòng”, thể hiện cái quyết tâm thanh lọc chỗ ở, thanh tân tâm hồn. Thế nhưng mà, đọc lại thấy khẩu khí thì khá ổn, nhưng sự thật đến nay đã làm được đâu. Haiz…

Nhân tiện đăng lại bài viết dọn phòng, mọi người rảnh đọc chơi.

“Tôi, đã rất lâu không dọn phòng.

Chỉ cần mở một ngăn tủ, thấy bừa bộn bên trong, thói lười nhác của tôi tự động sẽ phát huy.

Dễ chừng đã nửa năm nay.

Thật ra, tôi là người ưa sạch sẽ. Tôi rất ghét phải ở trong một không gian đầy ắp những thứ lộn xộn. Muốn tìm gì cũng phải mất thời gian. Có khi cả một ngày cũng không tìm ra. Tuy chúng ta có thể nói mình chưa từng vứt đi nhưng vì thói quen không ngăn nắp, có những đồ vật tự khắc đã thất lạc.

Người ta bảo, những gì đã quên thì rồi sẽ có một lúc nào đó nhớ ra. Nhưng những gì đã mất sẽ không tìm lại được.

Tôi lại có thói quen tích trữ. Tôi rất sợ những vật mình cho là không cần thiết trong lúc này, có thể trở nên hữu dụng một lúc khác. Rằng nếu đem bỏ, tôi sẽ không bao giờ có lại.

Hệ quả là căn phòng nhỏ phải thầu cả những vật linh tinh tồn tại từ xa lắc xa lơ. Đến một lúc, trở nên không kham nổi. Tôi đã tống không biết bao nhiêu thứ vào những chỗ trống tôi có thể tìm thấy trong tủ bàn học, bàn vi tính, thậm chí cả tủ áo. Đến nỗi tôi không còn kiểm soát được sự gọn gàng của chúng.

Cũng có khi tôi xắn tay áo quyết tâm dọn dẹp sạch sẽ.

Tôi tự nhủ sẽ không mất nhiều thời gian. Và suy cho cùng, chỉ cần tôi phân loại những thứ quan trọng và không quan trọng sang một bên, tôi sẽ tìm được vị trí thích hợp cho tất cả mọi thứ. Và sự gọn gàng sẽ trở lại.

Nhưng tôi lại là người ưa hoài niệm.

Điều này khiến cho việc dọn phòng trở nên cực kì khó khăn. Và không xác định nổi thời gian.

Hẳn bạn sẽ tự hỏi, chúng liên quan gì đến nhau?

Thật ra, mối liên quan ấy sâu đậm đến mức, hơn nửa năm nay, tôi không làm sao dọn dẹp nổi phòng mình. Trong khi, cũng trong nửa năm đó, những thứ cần phải lưu giữ, cũng vẫn tiếp tục phát sinh.

Tôi rất hay bắt gặp, trong đống đồ vất vưởng bày ra trước mặt, những hiện trưng tình cảm của tôi. Vào một lúc nào đó trước đây, đã từng tha thiết, hoặc rất trẻ con.

Tôi cũng có thể tìm thấy, bút tích của mình, trong những bức thư dài hoặc trong những mảnh giấy vụn. Đôi khi tôi nhận ra, thì ra mình có thói quen che giấu tình cảm nhiều đến vậy. Rằng hóa ra, nhiều mảnh tình cảm của mình đã chưa từng được gửi đi.

Tôi cũng tìm thấy trong những thứ người khác có thể cho là rác này, những gợi nhớ thân thương về  bạn bè.

Mà năm tháng qua đi, tôi lâu không gặp gỡ, lâu không liên lạc.

Có khi tôi xúc động đến mức, bấm số điện thoại và bắt đầu nói với người đầu dây bên kia rằng: này, bạn biết không, mình vừa tìm thấy một thứ khiến mình nhớ đến bạn...

Tất nhiên, tôi không mấy khi làm thế. Mà thường chỉ đơn giản trầm ngâm theo những dòng cảm xúc xưa cũ.

Chỉ như vậy, cũng ngốn hết thời gian trong ngày của tôi.

Và chỉ như vậy, cũng đã khiến mọi thứ trở nên rối rắm, bởi tôi không còn biết, bỏ cái gì và giữ cái gì.

Tôi lại tống mọi thứ vào chỗ cũ. Và ngại, rất ngại nếu phải lôi chúng ra sắp xếp, từ ở trong suy nghĩ.

Bởi một lẽ, tất cả những hiện trưng tình cảm này đều không chỉ dẫn đến những ký ức vui. Có những chuyện rất, thậm chí rất buồn. Mà chỉ cần tôi thoáng nhìn lại, lòng sẽ đau lắm.

Tôi có một người bạn, là người đã tha theo mình tất tần mọi thứ mà cô ấy có từ lúc còn là thiếu nữ 16 tuổi. Hệ quả là mỗi một lần chuyển nhà, cô ấy đều muốn khóc. Nhưng bảo cô ấy dọn dẹp, cô ấy cũng sẽ nói, sợ rơi vào kỷ niệm. Thú thực, căn phòng cô ấy bừa bộn không thể tưởng. Nhưng mỗi một thứ gây ra sự bừa bộn ấy, theo như cô ấy nói, đều có một mảnh linh hồn của cô ấy. Cô ấy làm sao có thể bỏ? Tuy nhiên, cô ấy lại thực sự hy vọng, có một người, tự nguyện, có thể giúp cô ấy làm được điều đó. 

Có điều căn phòng bày ra trước mắt  ngổn ngang hiện vật khiến người khác thực tình ngại đặt chân vào. Cô ấy cũng không có thói quen mời khách. Tôi thực sự không biết, bao giờ cô ấy mới có thể chờ được một người giúp cô ấy làm sạch căn phòng của mình?!

Tôi vẫn nghĩ, căn phòng nơi người ta sống, phản ánh tất cả về họ. Kể cả những góc khuất tăm tối nhất.

Con người bước ra đường, lịch sự đẹp đẽ đã là quy chuẩn, nhưng khi trở về căn phòng của riêng mình, họ hoàn toàn có thể là một người khác. Không thể nói rằng, phần chúng ta phô diễn và phần chúng ta che giấu, phần nào tốt đẹp hơn phần nào. Bởi vì, với không ít người, những tình cảm dịu dàng, chân thành từ trong bản năng nhất, có thể lại là phần họ không bao giờ cảm thấy tiện nói ra. Nhưng chắc chắn, cái ẩn sâu trong tâm hồn một người nhất, cho ta đáp án chính xác về họ nhất.

Tôi muốn nói, căn phòng của một người, cũng chính là bối cảnh tâm hồn của họ.

Chúng ta lưu cữu trong tâm hồn của mình, tất cả những chuyện của tháng ngày trôi. Và phần đông chúng ta, sẽ ghi nhớ hơn tất cả,  những câu chuyện, những con người đã làm chúng ta khóc. Kỷ niệm vui bao giờ cũng rất mờ nhạt khi chúng ta xếp chúng cạnh bên những sự việc đau lòng. Cứ như vậy, theo thời gian, tích tụ trong ta là những gánh nặng vô hình. Mỗi ngày một chồng chất. Trong khi tâm hồn một người thực sự không phải một cái động không đáy.

Tôi nhận ra, thay vì gạt bỏ hẳn điều thương tổn trái tim tôi, thì tôi chỉ dồn ép sâu vào tận trong tim.

Như vật thể nào dẫn chiếu đến sự việc hay con người nào làm tôi đau lòng, tôi chỉ tống nó vào một hốc tủ.

Tôi không tạo điều kiện cho tôi quên đi. Hay nói cho cùng, chỉ là tôi luyến tiếc những tình cảm đã là một phần thanh xuân của tôi, những con người mà tôi không thể có cho đến suốt đời, những khoảng thời gian sẽ không bao giờ lặp lại. 

Cảm giác luyến tiếc ấy, thật ra là vô ích.

Cô bạn tôi vẫn không dám tự tay mình vứt bỏ những thứ cô ấy thừa biết cản trở con người mình ngày hôm nay, dù có thể những thứ ấy, đối với con người hôm qua, thậm chí là vấn đề quyết định sống chết. Có lẽ cô ấy cũng giống như nhiều người, rất mong sau một đêm tỉnh giấc, mọi thứ xung quanh đột nhiên đã trở nên gọn gàng. Khi có một kẻ trộm đãng trí nào đó, vào lúc họ ngủ, đã lấy đi tất cả muộn phiền từ những rối rắm của quá khứ giúp họ. Và trả cho họ ánh bình minh của một ngày mới không còn vết tích của những cơn mưa u ám.

Đấy là họ đã mơ một điều không thực.

Tôi biết rằng, quá khó để quên, quá khó để bỏ đi. Khi cái mà bạn phải phân biệt để chọn ra, là những thứ quan trọng và những thứ từng rất quan trọng. 

Tôi đã nói với cô bạn tôi rằng, nếu đợi người giúp mình có thể bạn sẽ phải đợi suốt đời. Cứ cho bạn có thể đợi được, liệu bạn có vui lòng cho người ta sắp xếp cuộc sống của bạn? 

Cái mà bạn cần, chỉ là sự kiên quyết với chính mình.

Tôi cũng đã đến lúc phải mạnh mẽ dọn lại căn phòng bừa bộn của mình đây...”

TB: Mất gần buổi sáng, cuối cùng cũng dọn xong cái góc học tập và làm việc của mình (nói thế chứ mình có học tập và làm việc quái gì đâu). Sau đó, đã đi ăn cơm. Ăn cơm xong thì đi ngủ. Ngủ dậy thấy toàn thân đau nhức, người nóng bừng bừng. Hậu quả của việc lang thang ngoài đường suốt ngày chủ nhật. Lại phải lọ mọ đi tìm viên thuốc. Trong thời gian chờ thuốc có tác dụng, người gật gừ cũng hết buổi chiều.Đành mai mới đi đòi nợ vậy.

2 nhận xét:


  1. HP Trương at 04/20/2010 11:29 am comment

    Đọc entry này Ken mới thấy sự trái ngược với nickname of bạn Wind....! sao ko để gió cuốn đi những tháng năm bun bã sao ko cất những ký ức vốn dĩ đã là dĩ vàng..... Với Ken..những kỷ vật Ken đều cất vào một ngăn kéo... cất đi ko fai là quên đi...cất ko fai là đê xóa nhòa...để nó mãi là những kn đẹp nhất,dù k/ức ý có pun có vui thì ta vẫn luôn trân trọng. Chúc Wind mãi vui và thành công trong học vấn nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời

    1. Vi Phong at 04/23/2010 10:37 am reply

      Chắc tại cũng là gió, nhưng cơn gió này yếu quá chăng? Thật ra, kỷ niệm nào cũng đáng trân trọng, bởi vì nhờ có kỷ niệm, ta biết ta từng tồn tại, cũng cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa hơn. Nhưng mà có những việc cần phải học cách quên đi. Nói quên đi là thừa nhận lòng mình còn nhớ. Cũng là tự mâu thuẫn vậy

      Xóa

Nhà giả kim – Paulo Coelho

Nghề bán kem được coi trọng hơn là chăn cừu… Nói cho cùng con người coi việc kẻ khác đánh giá anh bán kem hay cậu chăn cừu quan trọng hơn là...