Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Sau cơn bão





Sau cơn bão được dự báo mạnh nhất trong ba năm qua sẽ đổ bộ vào thành phố Hồ Chí Minh (mà kỳ thực vào cuối ngày đã được đính chính lại chỉ là áp thấp nhiệt đới, song từ rạng sáng hôm sau, tức ngày 07.11, trời đã đổ mưa lê thê như trút và rồi từ tinh mơ, đó đây những con đường thành phố đã chìm trong nước ngập), những tia nắng đầu tiên của ngày đã sớm chiếu rọi qua ô cửa sổ báo hiệu một ngày đầy nắng. Tuy thế,  khí trời khá lạnh trong khi tôi trọ trọe nhai những viên há cảo, bữa sáng thanh tao của mình : ). Và từ ngôi trường mầm non cách nhà không xa, những âm thanh trẻ thơ của bài hát thiếu nhi quen thuộc vang lên “vì hạnh phúc tương lai, ánh đèn khuya luôn miệt mài, dưới mái trường mến thương…”. Tôi hơi mỉm cười. Cứ là tháng 11 thì ngôi trường mầm non ấy sẽ chăm chỉ bật những bài hát như thế từ sớm mai. Lâu dần chính tôi cũng thuộc, những ca khúc mà khi lớn lên người ta không còn hát cho nhau nghe nữa.

Đường sá không có vết tích nào của cơn bão hôm trước, ngoại trừ những chiếc lá rụng có vẻ nhiều hơn bình thường, trải dài bên hai ven đường. Nhưng tôi đoán có thể ngày thường cũng thế. Chỉ là người đi đường như tôi, đi mãi rồi nên hiếm khi để ý mà thôi. Có vẻ không có thiệt hại nào đáng kể trong thành phố. Chỉ là những hình ảnh đoàn người di chuyển trong những vùng nước ngập có thể khiến người ta nhìn nơi này với những hình ảnh kém lung linh. Nhưng có lẽ, chuyện ngập đường, ngập sá không còn xa lạ. Khi thuyền bè đã được người dân dùng làm phương tiện di chuyển trong nội đô thì “mùa nước nổi” cũng chỉ là câu chuyện thường ngày.

Nhớ vài năm trước, tôi đã bắt đầu ta thán về tình trạng nước ngập. Đó là những ngày hay ngược xuôi về mạn quận 6. Ngay đoạn Thuận Kiều đã ngập nặng (tòa nhà 33 tầng này đã từng là niềm tự hào và mơ ước xa xỉ của thành phố), vượt qua được thì nguy cơ tiếp theo nằm ở ngã tư Châu Văn Liêm, chiến thắng được thì ác mộng tiếp theo là bùng binh cây Gõ, hết tất thảy thì đụng độ "biển"  Nguyễn Văn Luông... Những cung đường đau khổ trong trời mưa nhưng nếu so với "trong đầm gì đẹp bằng sen" thì có lẽ chưa bằng. Nước đen ngòm, đục ngầu và hôi thối và mãi mãi dâng cao... Ấy là đường Hòa Bình - cái tên gợi nhắc khát vọng của một thời chiến tranh, ngay đoạn trước cửa một công viên văn hóa lớn của thành phố. Tôi đã từng đứng nép về một bên, kiên trì đợi "sông đổ về biển" và rồi bỏ cuộc, khi màu đêm ngày càng sẫm và phía chân trời, những áng mây đang vần vũ một cơn mưa khác. 

Nếu không kể nước ngập, thật ra tôi thích có mưa ở Sài Gòn. Đó là một món quà của thiên nhiên, bởi khí hậu đặc trưng của vùng là nắng nóng. Dù cái nóng không oi nồng như cái nắng của những vùng miền có sự phân định bốn mùa rạch ròi, thì cái nóng ấy mạnh mẽ kéo dài quanh năm. Không có mùa đông để đóng băng cái nóng ấy, cũng không có mùa thu để xoa dịu sự oi bức và thậm chí khi xuân về thì cái nóng Sài Gòn vẫn hiên ngang. Nơi này, chỉ duy nhất những cơn mưa mang đến cái mát lành và ở những nơi có cơn mưa ngang qua, nơi ấy để lại một khí trời trong trẻo cùng những cơn gió lành lạnh khẽ len vào tim. Nhưng sự đãi ngộ ấy lại gây lắm nỗi gian truân cho một bộ phận cư dân thành phố. Là lỗi của ai.

Từ vài năm trước, tôi cũng nghe về những dự án chống ngập, dự án làm đường, dự án cầu cống… Tôi cũng thấy những ụ lô cốt mọc lên ở nhiều nơi, gia tăng tình trạng kẹt xe nhưng cũng nhen nhóm những hy vọng vào một tương lai tươi mới. Nhưng sáng nay tôi đọc báo, rằng “Thành phố Hồ Chí Min đang lún”, rằng người ta đang bổ nhiệm lại những vị đầu ngành công ty thoát nước đô thị… Tôi chỉ biết cười khuây khỏa.

Sau cơn bão tôi lại nghe về một cơn bão sắp đổ bộ…

5 nhận xét:

  1. Sau cơn bão là những đống tan hoàng :)*

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. sau cơn bão là những cơn bão khác O . O

      Xóa
  2. Biết là trong Sài Gòn mưa tới là hay bị ngập, còn hàng tuần lại có triều cường nữa nhưng VP tả thấy ớn ớn. Nhưng mà cảm giác sau bão cũng lạ lắm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Làm DN thèm há cảo quá đi. Nhớ lúc tan trường, hay giải lao cũng là fan của há cảo .

      Xóa
    2. Thực tế cũng ớn vậy đó : ) Chỉ có điều VP cũng ít phải chịu cảnh khổ đó. VP bây giờ cũng biết sợ, thế nên lỡ đụng phải thì ít dám "xông pha trận mạc" rồi : >

      Xóa

Đêm núm sen – Trần Dần

Người ta cứ mất dần, mất dần những ngày thơ dại – tr. 44. Tại sao thế? Thói quen à? Tao đánh mày cái tát. Mai tao lại đánh nữa. Mày cần ...