Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016

Tay sát thủ mù – Margaret Atwood

Cũng như tia X. Con người chỉ là một thứ sương mù, là nước nhuộm phẩm. Mà nước thì luôn làm gì nó thích. Bao giờ cũng lao xuống dốc – tr. 23.

…tôi đồ rằng tất cả mọi người đều không tránh khỏi phận biến thành cổ lỗ trong mắt đám trẻ con – tr. 38.

Chuyện bẩn thỉu là cách khuyến khích xóa mù tốt nhất – tr. 39.

Mỗi cuộc đời đã là một bãi phế thải ngay từ khi còn đang diễn ra quá trình sống, và càng tệ hơn sau quá trình đó. Nhưng dù là bãi phế thải, thì cũng nhỏ đến bất thường: ai đã trải qua việc dọn dẹp khi người khác chết, sẽ hiểu tới lượt mình chắc chỉ đầy dăm bảy cái túi rác xanh – tr. 56-57.

Từ biệt có thể nát lòng, nhưng gặp lại chắc chắn còn tệ hơn nữa. Thịt xương không bao giờ bằng được cái bong bóng lung linh choán chỗ trong khoảng trống. Thời gian và khoảng cách vuốt mịn mọi đường nét; rồi bỗng nhiên người thương xuất hiện, chính giữa ánh mặt trời ban trưa soi mói, mỗi nốt ruồi với lỗ chân lông và nếp nhăn hay râu cứng đều phơi rành rành – tr. 72-73.

Sự xả thân có mặt trái ấy: thói độc tài – tr.74.

Không hiểu cảm giác ấy ra sao – khát khao, mong mỏi người đang ở ngay trước mắt mình, ngày nào cũng vậy? – tr. 75.

(Mẹ nào ta có đều là do ta tự chế. Là bù nhìn, là hình nhân sáp để chúng ta cắm kim vào, là những sơ đồ thô thiển. Chúng ta không cho phép họ được tồn tại biệt lập, chúng ta bịa ra họ cho hợp với ta – cho cơn đói, cho ước muốn, cho thiếu thốn của riêng chúng ta…) – tr. 88.

Vì sao chúng ta khao khát muốn để lại ký ức về bản thân? Ngay giữa khi đang sống. Ta cần khẳng định sự tồn tại của mình, như chó tè vào chân trụ cứu hỏa. Ta bày ra ảnh chụp đóng khung, bằng cấp lồng kính, cúp thưởng mạ bạc: ta thêu chữ đầu tiên trên góc chăn, khắc tên lên cây, vạch nguệch ngoạc lên tường nhà tiểu. Vẫn chỉ là nỗi khắc khoải ấy thôi. Chúng ta mong muốn điều gì? Khen ngợi, ganh tị hay kính trọng? Hay chỉ cần chú ý, kiểu gì cũng được?

Ở mức thấp nhất ta cần một chứng nhân. Ta không chịu được ý nghĩ giọng mình rốt cuộc sẽ tắt lịm, như cái đài hết pin.

Tr. 90

(Con người ta muốn gì hơn? Thịt hun và trứng, hay thờ phụng? Có lúc cái này, lúc là cái kia, tùy xem anh ta đói đến đâu) – tr. 199.

Lãng mạn diễn ra từ khoảng cách lưng chừng. Lãng mạn là nhìn chính mình từ bên ngoài, qua cửa sổ mờ sương sớm. Lãng mạn nghĩa là lược bớt nhiều điều: nếu đời thực làu nhàu và sụt sịt, lãng mạn chỉ thở dài – tr. 240.

Để đả thương kẻ khác, đàn bà có những lối thật buồn cười. Họ gây thương thích cho mình; hoặc có khi họ làm sao để kể kia không biết mình đã trúng thương, cho đến mãi về sau. Rồi hắn phát hiện ra. Rồi thằng đàn ông teo mất – tr. 252.

Muốn viết sự thật chỉ có một đường: tin những gì mình ghi lại sẽ không ai đọc tới. Không phải người khác, cũng không phải cả mình một ngày trong tương lai. Nếu không ta sẽ bắt đầu biện hộ. Cần phải thấy dòng chữ tuôn ra như cuộn mực dài từ ngón trỏ bàn tay phải; cần phải thấy bàn tay trái chùi nó đi.

Tất nhiên điều này là bất khả.

Tr. 259

Sau khi đã nếm trải cả hai, tôi không rõ đằng nào tệ hơn: xúc động nghẹn ngào, hay là cạn ráo – tr. 273.

Khi còn trẻ, ta nghĩ mỗi điều mình làm rồi sẽ đều bỏ đi. Ta di chuyển từ cái bây giờ này đến cái bây giờ kế, vò nát thời gian trong tay rồi ném đi. Ta sống như chiếc xe không ngừng tăng tốc. Ta nghĩ mình có thể gạt bỏ mọi vật, gạt bỏ mọi người  - chỉ cần bỏ lại đằng sau. Ta còn chưa biết chúng có thói quen quay trở lại.

Trong mơ thời gian đóng băng. Ta chẳng bao giờ thoát khỏi nơi ta đang ở.

Tr. 362.

…nước mắt lặn vào trong người ta sẽ trở nên ôi. Cũng như ký ức. Cũng như cắn lưỡi giữ im – tr. 461.

Nếu người ta biết có gì sắp xảy ra, nếu người ta biết hết mọi điều xảy ra – nếu người ta biết trước các hậu quả của từng hành động – đấy là xong đời. Người ta thành ra bỏ đi, chẳng khác gì Chúa. Người ta sẽ thành tảng đá. Sẽ không còn ăn hay uống hay cười, hay dậy khỏi giường mỗi sáng. Sẽ không còn yêu ai, mãi mãi về sau. Sẽ không còn dám – tr. 467-468.

(An Lý dịch, NXB Hội Nhà văn & Nhã Nam, 2015)

1 nhận xét:

Nhà giả kim – Paulo Coelho

Nghề bán kem được coi trọng hơn là chăn cừu… Nói cho cùng con người coi việc kẻ khác đánh giá anh bán kem hay cậu chăn cừu quan trọng hơn là...