Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

Đảo cô hồn

Trong câu chuyện

Một. Tôi phải gặp Diêm vương

Một nơi không bao giờ có ánh sáng nhưng cũng không bao giờ có đêm đen, một nơi không có tiếng cười nhưng cũng không khi nào có tiếng khóc than. Đó là Đảo cô hồn.

Tôi ở đây có lẽ đã đến mấy trăm năm. Ngày lại ngày trôi qua, tôi vất vưởng trôi trong không khí, thi thoảng dừng lại ngó lăm lăm những vong hồn khác. Tôi cố tìm một nét quen thuộc, một gợi nhớ thân thương đến cõi người nhưng nhìn đâu tôi cũng chỉ thấy những kẻ như mình, nhợt nhạt, tội nghiệp, âm u, tù đọng. Trăm năm ở đảo, trăm năm tìm kiếm, trăm năm cô đơn. Tâm trạng tôi dần trở nên u uất. Đã nhiều năm, tôi thường để mình trôi vô định từ góc đảo này đến góc đảo khác, mang theo sự nặng nề trong lòng mình hòa vào không gian trầm lắng của đảo. Tôi gặp gỡ nhiều cô hồn khác, kết bạn với họ. Nhưng thế giới cô hồn không có niềm vui, Đảo cô hồn là nơi chôn cất tiếng cười. Trăm năm ở đây tôi chưa bao giờ nhìn thấy một nụ cười nào. Tất cả chúng tôi đều có gương mặt lặng câm như nhau.

Mấy trăm năm sống cuộc sống sau cái chết như thế, tôi cảm thấy kiệt sức. Tôi muốn tìm gặp Diêm Vương, người duy nhất có quyền lực ở địa ngục có thể giải thoát các  vong hồn khỏi số phận vĩnh viễn không thể siêu thoát của họ. Nhưng câu chuyện được truyền tụng nghìn năm trước vẫn còn ở trong tâm trí tôi, về kết cuộc của một cô hồn muốn thoát khỏi đảo. Diêm Vương không bao giờ ưa thích những hồn ma có ý định chống lại bàn tay của tạo hóa. Tại cửa ngõ duy nhất thông đảo đến chốn khác đến nay vẫn còn treo mái tóc anh ta. Đó là tất cả những gì còn lại sau một tiếng sét. Anh ta đã hóa thành tro bụi, mãi mãi không thể luân hồi chuyển kiếp. Tôi đã từng lang thang đến chốn ấy, nhìn cái thứ còn lại minh chứng cho sự tồn tại của kiếp người, lòng đau se sắt. Dạo ấy tôi vừa mới chết xuống đây, được răn dạy bằng câu chuyện của anh ta, hẳn tính người trong tôi hãy còn nên tôi còn nước mắt khóc cho anh ta. Mấy trăm năm trôi qua, nước mắt cũng tiêu tan, tôi nhìn vật thể sót lại của người thiên cổ, chỉ tự hỏi lòng mình có nên lặp lại số phận của anh ta. Tôi có mong muốn trở lại làm người không? Suy cho cùng, tôi nghĩ, thà trở thành cát bụi còn hơn tiếp tục là một cô hồn thế này, với chuỗi ngày lê thê tiếp nối sầu thảm lại đến sầu thảm.

Tôi phải tìm gặp Diêm Vương.

Những cô hồn khác nhìn tôi thất kinh. Tất cả họ đều cho rằng sống lâu chốn âm tì đã khiến đầu óc tôi trở nên điên loạn. Lũ cô hồn mới chết xuống vốn còn nhiều nuối tiếc cuộc sống chốn dương gian cũng không làm sao hiểu nổi tôi. Những cô hồn lâu năm nhất chỉ lắc đầu. Họ từ từ tản ra xa tôi và bay vút lên vòm đảo mờ mờ xám xịt. Từ trên cao họ rầm rì vọng xuống: đừng lôi chúng tôi vào cuộc, tránh xa chúng tôi ra, cô hồn số 1053.

Cô hồn số 1053, tôi ghét cái tên gọi này. Nó hẳn không phải là tên tôi khi tôi còn sống. Tôi nghĩ những năm đầu xuống đây tôi vẫn còn nhớ tên họ của mình, nhưng ăn thức ăn của đảo, uống dòng nước của đảo cũng như uống phải thuốc lú, dần không còn cả nhớ những gì gắn liền với mình nhất. Rốt cuộc chỉ còn biết mình là cô hồn số 1053, cũng giống như những cô hồn khác, mang trên linh hồn mình những con số mà trong không gian mờ tối, chúng không bao giờ ngừng phát quang. Những con số tồn tại vô cảm, không thể lấy chúng ra khỏi mình, thản nhiên biến chúng tôi thành những cô hồn mang số trên lưng, không ai còn có tên họ riêng của mình. Tất cả đều giống nhau trong cõi âm u này.

Diện kiến Diêm Vương không phải là điều đơn giản. Vì như tôi đã nói, Đảo cô hồn chính là một cái nhà tù lớn giam cầm tất cả những hồn ma lưu lạc. Chúng tôi không được phép rời khỏi đảo trừ dịp lễ lớn và tháng bảy hàng năm. Và lẽ dĩ nhiên một nơi âm u xa vắng như Đảo cô hồn thì không thể là nơi thu hút được bước chân Diêm Vương đặt đến, mặc dù đảo thuộc quyền quản lý của ông. Nơi duy nhất gần đảo thường được Diêm Vương ưu ái ghé thăm vào trung thu hàng năm là Đảo hoan lạc. Nếu tôi muốn gặp Diêm Vương, tôi phải có mặt ở Đảo hoan lạc vào ngày 15 tháng 8 âm lịch. Nhưng tôi làm thế nào đây?

2 nhận xét:

  1. Muốn thoát khỏi thì hãy hoàn thành những điều trước mắt thì ắt sẽ tới được. Giống như một thầy thuốc lên rừng hái thuốc, vô tình gặp dòng suối tươi mát cùng tiếng chim réo rắt trong trẻo như thiên đường. Ko cầu được an vui nhưng thầy thuốc lại gặp được an vui.

    VP có thể tâm sự thêm về truyện sáng tác này được ko !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng chưa biết sẽ thế nào. Dù sao mình không có ý muốn viết một câu chuyện kỳ ảo, huyễn hoặc. Đợi những góp ý (nếu có) vậy : ))

      Ngày mới vui ^ __ ^

      Xóa

Nhà giả kim – Paulo Coelho

Nghề bán kem được coi trọng hơn là chăn cừu… Nói cho cùng con người coi việc kẻ khác đánh giá anh bán kem hay cậu chăn cừu quan trọng hơn là...