Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Muốn nuôi một chú chó (2)


Khi nói một chú chó, thật ra ý tôi muốn nói đến một… cô chó. Như một cô em gái hoặc một cô con gái. Khác với phần lớn phụ nữ mà tôi biết, bao gồm trong quan hệ bạn bè và trong gia đình, khi đề cập đến con cái, trước tiên tôi luôn nghĩ đến một cô con gái (lẽ dĩ nhiên con nào cũng là con và có cả hai, một trai, một gái thì càng tốt thôi). Nhưng, dẫu sao, một cách cảm tính, tôi vẫn thích có một cô con gái hơn. Tuy nhiên, trong trường hợp này, tôi rất nhanh chóng loại trừ suy nghĩ sẽ nuôi một chú chó giống cái. Tôi không có ý định và cũng không có điều kiện sở hữu một gia đình nhà chó, càng không có ý muốn nhân giống vật cưng của mình vì mục đích kinh doanh. Nuôi một chú chó, theo đúng nghĩa của từ này, phù hợp với mong muốn của tôi hơn. Và giả sử mong muốn này trở thành sự thực, khả năng chắc chắn là tôi sẽ tiến hành triệt sản chú chó của mình. Triệt sản một chú chó đực sẽ đơn giản và ít đau đớn cho nó hơn. 

Đó là sau khi tìm hiểu một chút về thế giới của những chú chó, tôi mới có một trong những suy nghĩ như trên. Trước đó, tôi cũng mù tịt về loài này. Mặc dù chó cũng như mèo, xuất hiện từ trong tuổi thơ của tôi. Chủ yếu là chó cỏ và vài con becgie. Không thể nói rằng chúng dễ thương. Nếu không muốn nói những con becgie to lớn có thể làm người khác sợ như thế nào. Chúng ăn thịt sống và ăn nhiều, lúc nào cũng rất hung hăng. Những chú chó cỏ thì bẩn thỉu, buồn bã, số phận sau cùng thường là bị giết làm thịt. Trong quá khứ và có lẽ đến bây giờ, tình trạng này không thay đổi nhiều trên mọi miền đất nước. Đôi khi nghĩ đến chó, trong đầu tôi vẫn hình dung ngay đến những con vật tôi biết từ ngày bé ấy. Có thể nói kinh nghiệm của tôi về loài chó bị giam cầm trong ký ức ấy, vô cùng ít ỏi.

Tôi cũng nhớ hồi đại học có một người bạn. Cô ấy khá gần gũi với loài vật. Trong giai đoạn đau buồn khi mất đi tình yêu, cô nhận nuôi một chú chó nhỏ. Việc này an ủi cô ấy rất nhiều. Hổi ấy, thi thoảng tôi ghé thăm cô, vẫn nhìn thấy cô ấy ôm ấp và hôn hít chú chó. Bây giờ nghĩ lại, tôi đoán có lẽ đó là giống chó gấu, khi còn nhỏ cũng rất bụ bẫm đáng yêu. Chú ta thường sủa nhặng xị mỗi khi tôi đến và có lẽ do được nuông chiều, chú ta có khuynh hướng cắn xé lung tung. Tôi hơi sợ, chưa bao giờ dám chạm vào chú ta. Có điều có thể vì tôi không có phản ứng nào, thế nên chú ta cuối cùng cũng ngừng sủa. Có lúc vào buổi trưa, bạn tôi lăn ra ngủ. Chú ta ở bên cạnh, thi thoảng lại dòm tôi. Tôi mãi giữ im lặng, chú ta cũng im lìm, dáng vẻ tiu nghỉu, buồn hiu. Một lần khác tôi chứng kiến bạn mình trong lúc không vui, đã cho chú chó nhỏ của mình một đạp khi chú ta chạy đến bên cô. Và có vẻ như nếu không vui thì cô ấy cũng sẵn sàng trừng phạt chú chó như bắt nó nhịn ăn. Tôi nhận ra tuy cô ấy yêu chú chó nhưng có lẽ đó là một kiểu tình yêu tương đối thực dụng, vì bản thân cô nhiều hơn là vì chính chú chó. Sau này, chú chó bị anh trai của cô đem bỏ đi. Cô khá đau buồn khi kể lại cho tôi nghe. Không ai trong chúng tôi biết về số phận của chú chó ấy nữa.


Tôi lang thang trên những website về thú cưng và lần đầu tiên nhận biết dòng chảy sống động của thế giới đó. Chủ yếu là những cuộc mua bán đổi chác. Như mọi kiểu thị trường khác ở Việt Nam, khó mà có thể an tâm về uy tín của những người buôn bán. Có những người bán vô lương tâm, chủ định bán chó bệnh cho bạn, chủ định lừa gạt bạn về nguồn gốc của những chú chó. Có những kẻ “mánh mun” nhuộm cả màu lông chó để bán được giá cao hơn…Nhiều người đã bị lừa gạt. Nhiều câu chuyện đau lòng được kể lại. Và những đôi co bất tận... Tất cả cho thấy để sở hữu một chú chó là một điều vô cùng phức tạp, không chỉ xuất phát từ vấn đề có khả năng mua và chăm sóc không từ phía người mua. 

Cũng đáng buồn khi tôi nhận thấy cả sự mong manh trong tình thương của những người mua chó. Có lẽ trong một lúc hào hứng nào đó, họ đã đón một chú chó nhỏ về nhà. Và rồi khi cơn hào hứng qua đi, họ bán lại chú chó ấy. Dù có nhiều lý do để viện ra, tôi tin rằng số thực sự vì khách quan không thể tiếp tục nuôi dưỡng chú chó ấy chỉ chiếm một tỷ lệ rất nhỏ. Nhiều trường hợp khác, sau khi đã thu hồi đủ vốn liếng từ chú chó của mình, họ tìm cách “thanh lý” nó. Tôi hình dung ra vẻ hăm hở của người đã sử dụng hai từ “thanh lý” để nói về món hàng – người bạn bốn chân của anh ta và đồng thời thấy tái hiện trước mắt mình vẻ buồn bã của những chú chó không còn được yêu thương. Bán, trong trường hợp này, cũng là một kiểu bỏ rơi, một kiểu bội bạc. 

Phải nói thêm, tôi không nghĩ về động vật nói chung và những chú chó nói riêng như những món hàng được mua bán trên thị trường. Tôi không nghĩ về chúng như thế. Nhưng, mặt khác, tôi cũng tin rằng, không dưng chú chó ta mong muốn sẽ xuất hiện từ trên trời rơi xuống nhà ta hoặc ai đó, sau khi đã vất vả đầu tư công sức tiền bạc nuôi dưỡng, nhân giống cả đàn chó và rồi cho không biếu không ta. Vì vậy trong ý nghĩa này, việc mua bán là điều cần phải được chấp nhận. Dẫu vậy, tôi vẫn thật ngạc nhiên trước rất nhiều giống chó và giá trị quy ra tiền của chúng. Có thể nói, khi hình ảnh những giống chó trưng ra trước mắt tôi, cái kiểu của tôi khi ấy là “mắt tròn mắt dẹt”, một người ở vùng sâu vùng xa lần đầu tiên bước chân ra phố thị. Và đó là một kiểu phố thị hào nhoáng, rực rỡ, xa xỉ, xa lạ như New York vậy. Tất nhiên, tôi chưa đặt chân đến New York và tôi cũng không sống ở nơi thâm sâu cùng cốc. Ý tôi là tôi thấy hơi bị choáng. Cơn choáng rồi cũng qua đi. Và tôi rơi vào nỗi ngậm ngùi.

8 nhận xét:

  1. chó...là sự ju thích của mình, mình hok muốn ăn thịt chó vì mình ju nó...mình mong rẳng những chú chó sẽ hok khóc cho sự lạnh lùng của con người...
    trưa mát mẻ bạn nhé ^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có lẽ chúng có khóc. Nhưng thường thì chúng chết nhiều hơn (thở dài).

      nếu có hoặc sẽ nuôi chó, hãy chăm sóc nó tốt nhé!

      Xóa
  2. Bất luận là gì, DN cũng nghĩ có nhiều cách khác nhau để tương tác, hàng hóa, động vật , lẫn con người và tình cảm.
    VP lại rơi vào nỗi buồn man mác nhưng thực tế.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhiều cách khác nhau là những cách gì DN nhỉ?

      Xóa
    2. Điển hình là chú cún ấy. Để nuôi thì có nhiều cách : bắt gặp nó lang thang vì chủ đã bỏ nó, được người ta cho, hay buôn bán. Mà việc nuôi cũng có nhiều mục đích khác nhau.

      Tình cảm cũng vậy . Chỉ một chữ " yêu " mà có vô số cách nghĩ và hành động đó thôi.
      Cùng một sự việc có người chọn cho mình cách chấp nhận như một trải niệm, có người thì ghét bỏ, có người thì tha thứ, có người xem thường, có người lại trân trọng...

      Xóa
    3. Ừm, hình thức biểu hiện có thể khác nhau, mà thường là khác. Nhưng cái gọi là yêu thương thì bản chất đều giống nhau. Nói đến mục đích thì thường không còn là yêu thương : ))

      Xóa
  3. Em k biết làm cách nào để liên lạc w chị..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em biến mất tăm (thi thoảng lại thấy xuất hiện nhỉ). Còn chị, chị thấy mình cũng mất tăm trong cuộc sống này. Không liên lạc cũng tốt, không hình dung ra được nhau cũng tốt, nhưng mong em an lành, nhé!

      Xóa

Đêm núm sen – Trần Dần

Người ta cứ mất dần, mất dần những ngày thơ dại – tr. 44. Tại sao thế? Thói quen à? Tao đánh mày cái tát. Mai tao lại đánh nữa. Mày cần ...