Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

Vui như chim sổ lồng

N lướt qua, hơi nhăn nhăn sống mũi và bảo: “Em bị chuyển về khu đông”.

Tôi nhìn N và đính chính: “Chỉ là hỗ trợ tạm thời”. Và tôi hỏi: “Có gần chỗ em ở không?”

N gật đầu, cười cười.

Tôi không rõ N vui hay không vui về điều đó. Chúng tôi không nói gì thêm. Nhưng nếu tôi đúng, có lẽ N không vui như có thể vui vì được gần nhà.

Bất giác tôi muốn cảm ơn N, vì em đã không quá vui. 

Người khác, thì vui như chim sổ lồng…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Đêm núm sen – Trần Dần

Người ta cứ mất dần, mất dần những ngày thơ dại – tr. 44. Tại sao thế? Thói quen à? Tao đánh mày cái tát. Mai tao lại đánh nữa. Mày cần ...