Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

Đọc trong những ngày đầu tháng bảy

Phút im lặng  – Siegfried Lenz

Không có hiểu biết nào đủ nếu người ta chắc chắn rằng đang yêu ai đó – tr. 87

Kể cả khi một người đang ở ngay bên cạnh, người ta vẫn có thể đang nghĩ tới anh ta – tr. 89

Cái gì đã trôi qua sẽ còn mãi và tồn tại cùng nỗi đau và nỗi sợ hãi thuộc về nó…-  tr.148

…có thể phải cất trong im lặng và gìn giữ nó, điều làm cho ta hạnh phúc  – tr. 152

(Nguyễn Thị Tâm Tình dịch, NXB Phụ nữ, 2011)

Hảo nữ Trung Hoa – Hân Nhiên

Khi bước vào ký ức của mình, bạn đang mở ra một cánh cửa dẫn tới quá khứ; con đường trong đó có rất nhiều ngã rẽ và mỗi lần đi lại là một lộ trình khác nhau  – tr. 7

…người già cần có không gian riêng để dệt nên tuổi già đẹp đẽ cho chính mình  – tr. 116

Tất cả chúng ta đều cần có sự thấu hiểu trong cuộc đời này  – tr. 171

Tình cảm và ý nghĩa không thể bị sự thanh tẩy cuốn đi được – tr. 184

(Tạ Huyền dịch, NXB Văn hóa Sài Gòn & Nhã Nam, 2010)

Lấp lánh – Ekuni Kaori

“Mutsuki này, anh biết chuyện sư tử bạc không?...

Chuyện về máu hay thịt chăng?

…truyền thuyết cơ.

Em kể đi…

Theo lời kể của Shoko, cứ mấy chục năm một lần, ở đâu đó trên trái đất sẽ có nhiều chú sư tử trắng được sinh ra cùng một lúc. Nghe đâu chỉ là do sắc tố quá nhạt nên chúng bị những con khác trong đàn hắt hủi, và không biết tự lúc nào chúng dần dần biến mất khỏi bầy… Chúng rời khỏi bầy đàn, tới một nơi nào đó và lập ra cộng đồng của riêng chúng. Chúng ăn cỏ. Và, tuy chưa được chứng minh, nhưng chúng chết rất sớm. Sức sống của chúng vốn đã yếu lại không ăn mấy nên tất cả chúng đều chết sớm. Chết vì nóng hoặc vì lạnh. Người ta kể rằng lũ sư tử đứng trên những tảng đá, bờm của chúng vờn bay theo gió có màu trắng hay đúng hơn là màu bạc đẹp tuyệt vời…thỉnh thoảng em vẫn nghĩ những người như anh Mutsuki cũng giống như những con sư tử bạc…

…Những con sư tử yểu mệnh, ý tưởng này của Shoko thật là độc nhất vô nhị phải không bố?...

Bố không hiểu chuyện của bọn con…Nhưng bố thấy Shoko cũng giống những con sư tử bạc đó…”

(tr.130-131, 136-137)

Thời gian trôi, con người cũng trôi theo – tr. 158

Cuộc sống bất an, toàn những ngõ cụt, chẳng biết khi nào sẽ đổ vỡ. Cuộc sống được tạo nên chỉ bằng tình yêu thương lẫn nhau – tr. 211

(Phạm Quỳnh Nga dịch, NXB Văn hóa - Văn nghệ TP.HCM & Nhã Nam, 2011)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nhà giả kim – Paulo Coelho

Nghề bán kem được coi trọng hơn là chăn cừu… Nói cho cùng con người coi việc kẻ khác đánh giá anh bán kem hay cậu chăn cừu quan trọng hơn là...