Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Trôi đi trong một đám mây


Thức giấc vào mỗi buổi sáng. Và đi khò khi đêm xuống. Ở khoảng giữa của sáng và tối,  một ngày trôi đi. Trôi đi trong một đám mây…

Con đường bị nước triều dâng ngập đến hơn nửa bánh xe. Tôi không rành rọt con đường này. Không biết mặt đường đoạn nào bằng phẳng, đoạn nào giăng sẵn những ổ gà. Nhưng tôi không thể dừng lại. Con đường kéo dài về đâu…

Khi soi gương tôi thấy một gương mặt cũ mèm. Đã nhìn hai mươi mấy năm qua. Sẽ nhìn hai mươi mấy năm nữa. Nhìn suốt cả cuộc đời. Chật vật yêu bản thân. Mỉm cười với từng sự khác biệt.

Thời gian đã bước vào cuối năm…

Mọi thứ của thời điểm hiện tại khởi đầu vào tháng ba năm ngoái. Đến nay vẫn dở dang. Nếu tất cả chỉ là một giấc mộng, hôm nay hãy là ngày cuối cùng. Nhưng tất cả sự nhạt nhẽo này đều nói lên vị chân thực của cuộc đời. Và cuộc đời thì còn dài, dài lắm…

Từng muốn viết vài dòng tạm biệt Giọt Lệ nhưng rồi nhận ra rằng chẳng có tạm biệt nào xảy ra. Vẫn nối được với nhau qua một đường truyền sóng. Khoảng cách xa bao nhiêu cũng trở nên gần gũi. Nhưng có gần gũi thế nào cũng vẫn xa biền biệt. Thế giới hạn hẹp những mênh mông vô cùng…  

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Chỉ có thời gian


Thỉnh thoảng xem chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” của đài truyền hình Việt Nam, lắng lại là giây phút hội ngộ của những con người đã thất lạc để rồi suốt đời tìm kiếm nhau. Họ chào đón nhau bằng sự lặng im và những dòng nước mắt. Đó đây trong khán phòng cũng cảm động rơi lệ theo.

Có những trường hợp, giây phút hội ngộ ấy không bao giờ thực sự đến. Bởi khi tìm được người thân thì cũng là lúc người ấy không còn tồn tại trên thế gian, sau nhiều năm mòn mỏi ngóng trông và kiệt sức kiếm tìm. Sự muộn màng này chẳng thể đổ lỗi cho điều gì. Dù người ta có thể ao ước, có thể hối tiếc “giá như…”.

Và còn dài, dài những danh sách mà sự kiếm tìm không có kết quả, mà tiếng gọi nhau vĩnh viễn lạc vào thinh không…

Phim hoạt hình (7)


Năm 2010:


* Kẻ cắp mặt trăng (hãng Universal): bộ phim với nhiều tình tiết hài hước và thú vị về một kẻ xấu có ước mơ xấu. Gru luôn muốn trở thành một tên trộm vĩ đại vì vậy hắn quyết định thực hiện kế hoạch táo bạo là đánh cắp mặt trăng. Tuy nhiên, khẩu súng có khả năng thu nhỏ mọi vật trong đó có mặt trăng của Gru lại rơi vào tay một tên đạo chích mới nổi. Để lấy lại khẩu súng, Gru quyết định nhận nuôi ba đứa trẻ mồ côi nhằm lợi dụng chúng lấy lại khẩu súng cho hắn. Tuy nhiên, những đứa trẻ đáng yêu đã đánh thức khát vọng về một gia đình trong trái tim Gru. Gru nhận ra, mong ước của hắn không phải là trở thành một tên trộm vĩ đại mà là trở thành người cha đầy yêu thương của ba đứa trẻ này.




Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Có nỗi buồn ngủ gục dưới cơn mưa *

Là nhà mạng FPT cự tuyệt Plus hay Plus hoạt động không bình thường nổi?

Đã có những lúc muốn tìm một nơi khác an trú, một nơi đại khái yên ổn hơn, để lúc nào cần thì có sẵn ở đó. Không như Plus, đôi khi khước từ chính chủ nhà của mình.

Nếu ngay từ đầu, sự lựa chọn nằm ở Opera hay Wordpress, có lẽ tôi sẽ trung thành với chốn đó. Như với Plus hôm nay.

Điều đầu tiên là điều sau cùng.

Những thứ khác thì lần lượt qua đi.


Có lúc tôi nghĩ, sau khi trải qua phần lớn thời gian sống ở thành phố, sẽ tìm một miền đất yên tĩnh và trong lành, sống những ngày thư nhàn, tận hưởng năm cùng tháng tận theo cách riêng của mình.

Nghĩ thế, không hẳn đã làm thế.

Thỉnh thoảng tôi hay nghĩ về nơi tôi sinh ra. Sau đó lại nghĩ đến sự chọn lựa của mẹ tôi.

Dừng chân ở thành phố này.

Nếu là tôi, hẳn tôi không đi xa được đến thế. Cảm giác lệ thuộc vào những gì thân quen thường khiến tôi không có khả năng cắt đứt hoàn toàn những thứ từng gắn bó với mình.

Cũng có thể, tôi thậm chí sẽ đi xa hơn. Chuyến đi một chiều. Đi như một người không còn nơi để về.

Tôi thích mùa đông ở quê mình. Đó là cái rét thực sự. Phải mặc rất nhiều áo. Miệng lúc nào cũng thở ra khói.

Vào mùa hè, tôi thường chơi thả diều. Những con diều làm từ giấy báo. Mùa hè có mưa. Tôi thích được đi ủng. Những đôi ủng sặc sỡ màu sắc, không phải loại màu đen già cả của người lớn.

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

Đọc trong những ngày đầu tháng bảy

Phút im lặng  – Siegfried Lenz

Không có hiểu biết nào đủ nếu người ta chắc chắn rằng đang yêu ai đó – tr. 87

Kể cả khi một người đang ở ngay bên cạnh, người ta vẫn có thể đang nghĩ tới anh ta – tr. 89

Cái gì đã trôi qua sẽ còn mãi và tồn tại cùng nỗi đau và nỗi sợ hãi thuộc về nó…-  tr.148

…có thể phải cất trong im lặng và gìn giữ nó, điều làm cho ta hạnh phúc  – tr. 152

(Nguyễn Thị Tâm Tình dịch, NXB Phụ nữ, 2011)

Hảo nữ Trung Hoa – Hân Nhiên

Khi bước vào ký ức của mình, bạn đang mở ra một cánh cửa dẫn tới quá khứ; con đường trong đó có rất nhiều ngã rẽ và mỗi lần đi lại là một lộ trình khác nhau  – tr. 7

…người già cần có không gian riêng để dệt nên tuổi già đẹp đẽ cho chính mình  – tr. 116

Tất cả chúng ta đều cần có sự thấu hiểu trong cuộc đời này  – tr. 171

Tình cảm và ý nghĩa không thể bị sự thanh tẩy cuốn đi được – tr. 184

(Tạ Huyền dịch, NXB Văn hóa Sài Gòn & Nhã Nam, 2010)

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Đơn giản là...

Tháng tám có những ngày nóng bức nhỉ?! Ngập trong cảm giác căng thẳng, cho dù hiểu cần phải sử dụng thời gian hợp lý, tôi vẫn không thoát được những lo lắng không cùng. Nếu có thể gói ghém mọi thứ và tống khứ vào một cái va li, từ trên độ cao của tòa chung cư năm tầng, tôi sẽ ném xuống mặt đường. Từ trên cao nhìn xuống, tôi sẽ nở nụ cười ranh mãnh, độc địa. Nhìn xem, phơi bày dưới ánh nắng mặt trời kia, là một cái va li rỗng không…

Email đến vào cuối giờ chiều. Tinh thần đi xuống. Tôi đang vấp phải một tảng đá lớn. Tôi có thể vượt qua nó không? Hay chỉ cần đơn giản là bỏ đi. Nếu biết sẽ không bao giờ ngoái nhìn lại, có lẽ đơn giản là nên bỏ đi…

Đời người ai biết được, đường đi thì ra không thẳng. Đường đi là một vòng tròn. Chỉ những gì mong ngóng nhất không gặp lại bao giờ…

Có phải tất cả đã kết thúc
Hay chưa có gì được bắt đầu?*



* Aziz Nesin

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm…

Bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm…


Vào những ngày như thế này, tôi thực sự muốn viết một cái gì đó giản dị. Từ trên một trang giấy trắng, những dòng chữ tận đáy lòng cứ thế từ đầu cây bút tuôn ra, không cần suy nghĩ, không cần đắn đo, cứ thế kín đặc tất cả những dòng kẻ… Tôi đang nói về việc viết một lá thư. Có thể mở đầu bằng việc tôi đang ngồi trước cửa sổ, nhìn ngắm những đám mây xám có lẽ đến từ biển Đông đang uể oải lướt qua bầu trời, chẳng mấy chốc sẽ trở thành một tấm lưới khổng lồ, sau cùng trút xuống mặt đất này những hạt mưa nặng trĩu… Thời tiết ở Sài Gòn đang rất dễ chịu. Ngày không nắng và những cơn mưa rào thường đến vào giữa giờ chiều. Có khi đến trong đêm khuya. Vị mát của mưa lan tận sang ngày hôm sau…

Ăn một ít hạt dẻ nóng khi bầu trời đang thực sự vỡ ra bởi tiếng gió và tiếng mưa. Nhấm nháp nó như nhấm nháp sự yên tịnh trong tâm hồn. Bỏ mặc ngoài kia là âm thanh của một trận mưa lớn có vẻ rất giống tiếng òa vỡ của một cõi lòng. Đột nhiên tìm được thời khắc thoát ra. Nhưng khi cơn mưa ngừng bặt, trả lại cho bầu trời sự thanh lặng, tôi cảm thấy sự mênh mông ở ngay trong lòng mình. Sự mênh mông vô tận…

From The Day with Love

Từ ngày 7.7 đến nay, tôi bán được 24 cuốn sách. Một con số cụ thể nhưng vô cùng trừu tượng. Tất cả những người mua đều là người que...