Thứ Hai, 2 tháng 6, 2008

Tình yêu và tội lỗi - Siphrit Vanhon

Trích từ ebook
 
“Tài sản, ca ci như nhà tù giam chân con người. Người ta c làm giàu cũng tc là tự xây cho mình bn bc tường giam hãm mình, người ta hãnh din vì có ca, thi thố nhau trong s phô trương, ganh vi nhau như con gà tc nhau tiếng gáy, nhưng người ta được gì trong cuc đời này? Ông Nôbe, con người cn tình yêu và tình thương để tn tại, cn tình bn để h tr nhau ...”

“Những người sống vì tiền và có tiền thường như vậy. Họ luôn luôn quan tâm đến túi tiền của người khác. Không phải họ muốn san sẻ, mà họ chỉ muốn biết người khác có tiền nhiều hay ít. Họ hãnh diện thấy người khác có ít tiền hơn mình, và họ chửi bới khi họ ít tiền hơn người khác. Đối với họ, đồng tiền là thước đo sự công bằng trong xã hội.”


“Mỗi chúng ta đều có lúc phi ra đi, hết người này đến người khác, chđiu, trong khi sống, con người cn phi biết cách sống và sng sao cho mình khi ân hận. Đừng để quá mun màng…”

(Quang Chiến dịch)

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2008

Bảy bước tới tha hóa (Trích)

Vương Trí Nhàn - Tạp chí tia sáng

"...Nhiều lúc ngồi một mình tỉnh táo, đối diện với lương tâm, hẳn nhiều người chúng ta phải công nhận là quanh mình số người hiền lành thánh thiện ngày một ít, số khôn ranh kiếm chác ngày một nhiều thêm. Và tự ta nữa, nghiêm khắc mà nói, ta cũng đang sống không phải như ta mong muốn. Ở đây không nói tới những tội lỗi đã thành danh mục quản lý của pháp luật, mà chỉ nói tới những thói xấu nho nhỏ những thói xấu vẫn bị coi là không đáng kể, và dễ bị bỏ qua: Xoay xỏa vụ lợi. Làm dở báo cáo hay qua loa vô trách nhiệm. Khéo léo tô vẽ mình trước cấp trên. Hùa theo đám đông, nói cho đám đông vừa lòng, chứ không dám nói sự thật.. Có phải là không ít thì nhiều, hàng ngày chúng ta đã để cho những thói xấu đó lộng hành? So với con người lý tưởng mà ta muốn noi theo, khi bước vào đời, thì thật ra ta đang xa dần, thậm chí có những phẩm chất tốt mà ta có từ lúc còn trẻ và cứ tưởng giữ được mãi, bây giờ đã bị đánh mất.

Nay không còn là lúc sợ ai lục vấn mình như cậu bé năm xưa nữa. Nhưng có lẽ, với tư cách người có học, sống nhiều bằng ý thức, cũng nên quan sát chính mình xem xem một quá trình tâm lý như thế nào đã xảy ra, khi ta tự đánh mất một phần tốt đẹp ở con người mình như vậy.
Dưới đây là một vài nhận xét tôi rút ra từ kinh nghiệm bản thân và qua quan sát những người gần gũi chung quanh:

1. Sự kiếm sống hàng ngày là một khái niệm lâu nay chúng ta hay lẩn tránh và nó chỉ tồn tại như một giá trị ẩn, không được mang ra tính toán công khai. Nhưng phải nhận nó vẫn là nhu cầu có thực, hàng ngày gây sức ép với mọi người. Có nhiều việc ta biết là trái đạo lý song vẫn phải làm, chẳng qua chỉ là nhằm kiếm thêm ít tiền bạc, để cùng với đồng lương còm cõi, duy trì sự sống của bản thân và gia đình.

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2008

Những câu nói hay trong phim

Tình yêu chiến thắng tất cả. Mỗi áng mây có một tia sáng. Niềm tin có thể lay chuyển núi. Tình yêu sẽ luôn tìm thấy lối đi. Tất cả mọi thứ xảy ra đều có một lí do. Nơi đâu có cuộc sống thì nơi đó có niềm tin - Monster.

Ai cũng có 1 tình yêu ko thể nào quên trong tim và ai cũng muốn mở cánh cửa thiên đường để tìm ra tình yêu đó” - Nấc Thang Lên Thiên Đường.

Tình yêu sẽ trở lại dù nó xa cách như thế nào, những người yêu nhau sẽ lại gặp nhau - Nấc Thang Lên Thiên Đường

Anh chỉ cần có em là lấp đầy khoảng trống nơi đây, giống như em đã lấp đầy khoảng trống trong anh - Nấc Thang Lên Thiên Đường.

Tôi đã đọc trong 1 quyển sách, nó nói đôi khi hy vọng là 1 sự tra tấn, vì nếu bạn không yêu ai đó, thì bạn đừng cho họ hy vọng, làm như vậy chằng khác nào bạn đang tra tấn họ - Chuyện tình Paris.

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2007

Kitchen - Banana Yoshimoto

Không còn nơi nào để đi nữa, mà lại vào đúng lúc đang có một vết thương ở trong lòng, người ta sẽ cảm thấy vô cùng khổ sở - tr. 38.

Chắc chắn rồi một ngày nào đó, tất cả mọi người đều sẽ tan biến vào giữa bóng tối của thời gian – tr. 40.

Hạnh phúc, nghĩa là một cuộc đời không bao giờ phải cảm thấy rằng, thực ra ta chỉ có một mình – tr. 100.

Thế giới này đâu phải dành riêng cho ta. Vì vậy, xác suất lặp lại của những chuyện mà ta luôn lo sợ rằng nó sẽ đến là không hề thay đổi. Ta không thể tự mình quyết định được  điều đó – tr. 137.

Tại sao con người lại không thể tự mình chọn lựa điều gì cả? Giống hệt loài sâu bọ, bị đánh cho tơi bời, nhưng vẫn phải nấu cơm, vẫn phải ăn, và vẫn phải ngủ. Những người mình yêu rồi sẽ ra đi hết. Vậy mà vẫn phải sống – tr. 138.

Trong trái tim mỗi con người, ai cũng có một viên ngọc quý – tr. 146.

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2007

Vĩnh biệt Tugumi - Banana Yoshimoto

Trạng thái của gió cũng như biểu hiện của con người, đều mệt mỏi lờ đờ như nhau – tr. 45.

Mỗi con người đều có một tâm hồn với mọi cung bậc, mang sự hỗn độn của mọi cái tốt, xấu, và tự một mình gánh chịu sức nặng đó mà sống. Với mong muốn cư xử thân thiện đến hết mức có thể với những người yêu quý sống cạnh mình – tr.47.

Mỗi người đều đang nỗ lực một cách vô thức để không cho ai thấy những tình cảm sướt mướt chắc chắn đang ngủ yên nơi tận cùng trái tim mình. Đời người là một vở kịch – tr. 47.

Nếu tâm hồn mọi người trở nên không đồng điệu, dù những lúc như thế có đến thì hãy để cho chính những lúc như vậy, ta cần có thật nhiều kỷ niệm vui vẻ - tr. 49.

Con người dù ở đâu hay khi nào thì cũng chỉ là một người lạ - tr. 60.

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2007

Kẹo (tuổi xuân tàn khốc) - Miên Miên

Hoa hồng có gai, giống như tình yêu. Từng cánh hoa rơi rụng chẳng khác nào nước mắt người quả phụ. Bầu trời như khóc than, rất nhạy cảm và không thực - tr. 135.

Tôi hiểu, có một biên giới mà tôi không sao đến nổi. Chân lý là gì? Chân lý là một thứ không khí, tôi cảm thấy nó đến, tôi có thể ngửi được mùi của chân lý, nhưng không nắm bắt được nó. Tháng ngày trôi qua, chuyện đời vội vã, đã bao lần tôi chạm vào vai chân lý! - tr. 149.

Có những người trông chờ nhau, lại có những người sợ gặp lại, nhưng họ dễ dàng nhận ra nhau trong đám đông - tr.152.

Ngày nào cũng nhớ em, ngày nào cũng tự hỏi. Thì ra thói quen thật khó thay đổi, trái tim ngọt ngào của tôi không còn ngọt ngào, sao tôi cứ một mình quẩn quanh, lẽ nào không sợ biển cả nổi sóng? Nếu nước có thể chảy ngược, xin em đưa tôi đi, nếu nước biến thành tôi, nước mắt vẫn phải rơi, nếu tôi là dòng nước trong, tôi sẽ không chảy ngược, thời gian không ngừng trôi, thời gian đi không trở lại. Hoa nở trên cây kia sao mà đáng yêu, hoa tàn rồi lại nở, ai có thể biết tôi là sao trời, em là mây trắng, là tình yêu không đủ sâu sắc hay là không duyên phận?...Xin đừng hỏi tình yêu đến từ nơi đâu, gió đến từ nơi đâu. Yêu như một bài ca, như một bức tranh. Mong em đừng quên tôi - tr. 173.

(Sơn Lê dịch, NXB Phụ nữ & Phương Nam, 2006)

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2007

Búp bê Bắc Kinh - Xuân Thụ

Đôi khi tôi biết một người nào đó qua đời, và tôi buồn đau cho người chết và cho người thân của họ. Nhưng người chết đã không con nữa, và đã mang đi cùng với họ tất cả mọi ký ức, trong khi những người thân mà họ bỏ lại sau lưng một ngày nào đó cũng hết sầu thương và bắt đầu quen với cuộc sống mới không có mặt họ, những gợn sóng sẽ lan ra lan ra xa nữa cho đến khi chúng biến mất. Vào những lúc như vậy, một giác ngộ đã đến với tôi, rằng sống trên đời cũng không phải là một điều tuyệt đối cần thiết - tr. 101.

Người chân chính cần phải đấu tranh. Cuộc sống chân chính phải được bộc lộ hết mình. Giữa nhục nhã và nhân cách thì nên chọn nhân cách; giữa tồn tại và tự do thì hãy chọn tự do - tr. 179.

Tan đi như giấc mộng
Tôi thấy mình trong mắt người
Tan đi như giấc mộng, tôi lạc đường trong mộng
Dù cố tìm đến mấy, tôi cũng chẳng thấy được nào
Giấc mơ tôi bay đi, tất cả đều mơ hồ….
Trái tim nát vụn của tôi
Đã tan đi như giấc mộng… - tr. 193 - 194.

Thật ra, nguyên nhân duy nhất cho sự tan vỡ có thể chỉ là tình yêu hãy còn chưa đủ - tr. 200.

From The Day with Love

Từ ngày 7.7 đến nay, tôi bán được 24 cuốn sách. Một con số cụ thể nhưng vô cùng trừu tượng. Tất cả những người mua đều là người que...