Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Số phận


Ngày còn nhỏ, đã sớm nghe được người ta nói về hai từ “số phận”…

Dường như có lúc nào đó đã hỏi mẹ, trên đời này có thực sự có số phận không? Mẹ bảo, trên đời này mỗi người đều có một cái số. Tuổi mẹ lúc đó bắt đầu nhiều, hình như càng lớn tuổi mẹ càng có thiên hướng tin vào chữ “mệnh”.

Vẫn như ngày trước, tôi hồ nghi về hai từ “số phận”. Tôi tin vào sự chọn lựa, vào ý chí và nghị lực của con người. Tôi cho rằng cuộc đời là một ngôi nhà khổng lồ, với rất nhiều cánh cửa. Chúng chỉ đóng tất cả lại khi con người nằm xuống dưới nấm mồ kia. Ngoại trừ ra, những cánh cửa tuyệt đối không bao giờ đóng lại tất cả. Nhưng đôi lúc tôi cũng tuyệt vọng, trước cái ngôi nhà dường như không còn cánh cửa nào mở ra…

Tôi nhớ hình ảnh Tôn Ngộ Không ở gọn trong bàn tay Phật Tổ. Chạy nhảy phương nào cũng không thể thoát khỏi bàn tay của Người.

Phải chăng đấy, số phận?

Mâu thuẫn

(Nguồn nội dung: http://bacsingan.vnweblogs.com)


Khi người ta bé người ta mong mình sẽ mau lớn ...

 Khi người ta lớn người ta lại muốn tìm về những ngày xưa cũ ...


Đôi khi vấp ngã người ta mong có ai đó bên cạnh ...

Rồi đôi khi trong đau đớn người ta chỉ muốn một mình ...



Người ta luôn nói mình chân thật ghét giả tạo ...

Nhưng đôi lần người ta vẫn phải nói dối

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Thịt nát xương tan 3

Bộ phim đó có tên gọi “Yêu cho dù thịt nát xương tan”. Kịch bản rất hay, khiến người ta có thể đọc mê mẩn như đọc tiểu thuyết. Sau này tôi biết, kịch bản này có một phần sự thật trong đó, là chuyện tình của chính giám đốc sản xuất phim. Hữu Vinh quyết tâm thực hiện bộ phim này để dành tặng cho người yêu đã mất. Vai diễn của tôi chính là hình bóng người yêu trước đây của anh ta. Tôi rất cảm động trước sự chung tình của người đàn ông này. Và đã quyết tâm, diễn một Tuyết Như xinh đẹp nhất, chân thực nhất, cảm động lòng người nhất trong lòng Hữu Vinh cũng như trên màn ảnh từ trước đến nay. Tôi biết tôi đã thành công, bởi người đàn ông cho tôi cơ hội diễn xuất đã không cầm được nước mắt khi nhìn thấy tôi trên màn ảnh rộng. Khán giả cũng không cầm được nước mắt. Rốt cuộc tôi không phải là vai nữ chính nhưng khán giả xem xong phim chỉ nhớ đến tôi. Tôi đánh bật vai diễn của diễn viên ngôi sao, cùng với Trí Hải trở thành cặp đôi đẹp nhất trong trái tim người hâm mộ, cho dù mối tình trên phim của chúng tôi chỉ là những trường đoạn của quá khứ và đôi bên sống chết phân ly.

Trong phim, tôi là người con gái mà vai diễn của Trí Hải yêu thương nhất, cũng là người con gái đã cam lòng vì người yêu của mình, đánh đổi mạng sống. Từ tình yêu trong phim, chúng tôi đã yêu nhau ngoài đời. Trí Hải lúc đó đã là một diễn viên có chút tiếng tăm, là hoàng tử trong lòng của rất nhiều nữ sinh. Anh có vẻ đẹp rất cuốn hút, đến cả những người đàn ông cũng ngưỡng mộ vẻ đẹp của anh. Anh còn ăn nói rất giỏi, chưa bao giờ có thể làm mất lòng ai. Tôi đã từng xem phim anh đóng, vốn cho rằng ngoại hình của anh cũng chỉ hơn người thường một chút, nhưng khi mặt đối mặt, tôi mới hiểu rằng danh vị hoàng tử của anh đặt không sai người. Anh như đến từ những câu chuyện cổ, mang theo hương vị ngọt ngào của những giấc mơ, quyến rũ trái tim trong trắng của tôi. Đứng bên cạnh nhau, chúng tôi trở thành tâm điểm của sự chú ý, trở thành đôi uyên ương của màn bạc. Từ ngay trên phim trường, mọi người đều đã phải trầm trồ chúng tôi sinh ra là để dành cho nhau.

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010

Thịt nát xương tan 2

Nói đến thịt nát xương tan, trước đây có một nam diễn viên điển trai từng nói với tôi “Anh yêu em, cam lòng vì em thịt nát xương tan”. Lúc đó không hiểu thế nào, nhưng tôi tin và yêu câu nói này. Bởi tôi yêu con người đã nói ra đó. Trí Hải từng là tất cả cuộc sống của tôi, rồi cũng chính anh ta hủy hoại cuộc đời tôi, tất cả. Anh ta là người đã dạy cho tôi biết rằng tình yêu và oán hận là hai thứ có thể đi song hành cùng nhau hủy diệt cả một đời người. Cho dù mười mấy năm đã trôi qua, ký ức ngày đó đã như khói sương tan tác, tôi vẫn không quên được những đau đớn anh ta đã để lại trong lòng tôi. Trái tim tôi tan vỡ, là vì một người đàn ông có vẻ đẹp như tranh vẽ ấy.

Lúc bấy giờ, tôi còn là một diễn viên vô danh, vừa được tin tưởng giao một vai diễn quan trọng trong một dự án phim điện ảnh lớn. Để có được vai diễn này là vì tôi đã tranh thủ được sự yêu mến của tay giám đốc sản xuất phim. Tôi vẫn còn nhớ hắn, một tay ham mê nghệ thuật chân chính. Hắn bỏ tiền làm phim, nghiêm túc như đầu tư kinh tế. Với những đòi hỏi rất khắt khe, cuối cùng hắn cũng có được một ê kíp làm phim cực ổn. Có thể nói góp mặt trong dự án phim này là cơ hội một bước lên trời, cho nên khi tay giám đốc sản xuất có chủ trương ngoài giao cho những tên tuổi lớn đảm nhận các vai chính, các vai còn lại sẽ tìm kiếm trong các gương mặt mới, tôi đã nhanh chóng gửi đi một hồ sơ dự thi. Tôi nhớ trong bản thông cáo tuyển diễn viên năm đó, điều kiện đưa ra rất ngắn gọn, rất đặc biệt: “Bạn chỉ cần chứng minh vai diễn đó là của bạn thì nó là của bạn”, kèm theo đó là danh sách các vai diễn cùng những nét phác thảo cơ bản về số phận các nhân vật. Tất cả những gì tôi phải làm là tự hỏi lại chính mình, tôi là ai.

Ngày dự thi, tôi ăn mặc giản dị, trang điểm nhẹ nhàng. Vì thi loại trực tiếp nên thí sinh thi khá đông, nhốn nháo như cái chợ. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng trong đám đông ấy, viên ngọc tỏa sáng nhất chính là tôi. Tôi vốn có ưu thế ngoại hình, chưa nổi tiếng chẳng qua vì chưa có cơ hội. Tôi tin rằng một khi có cơ hội, việc tôi đóng dấu tên mình vào hàng ngôi sao chỉ là việc sớm muộn. Với khí thế ấy, tôi bước chân lên bục diễn. Ngay lập tức các cặp mắt ngừng lặng, chao đảo, ngạc nhiên. Tôi đắc ý, tôi hiểu tất cả thành phần ban giám khảo đều bị vẻ đẹp của tôi làm cho thán phục. Tôi bắt đầu diễn. Chọn vai một cô nữ sinh yêu thầm vai nam chính, tôi đã lột tả tất cả tâm trạng ngập ngừng, rụt rè, tha thiết, đau khổ của một tình yêu đơn phương, chỉ qua phân đoạn cô gái đứng chờ người cô yêu trong cơn mưa, khi người ấy đang yên ấm bên cạnh người còn gái mình yêu thương. Trong khoảnh khắc, tôi không còn là tôi – đầy tự tin, ngạo man vừa nãy. Tôi đã trở thành cô nữ sinh yếu đuối, đau khổ với mối tình câm lặng. Nước mắt tôi tuôn rơi, tưởng đang khóc cho chính mình. Tôi đinh ninh rằng tôi sẽ được chọn, như không thể có một kết quả nào khác hơn. Tôi thậm chí đã cười đắc thắng trong bụng. Nhưng tôi bị loại. Tất cả những gì tôi còn nhớ sau đó là tôi đã tức giận đến mức bật khóc ngay tại chỗ. Tôi thậm chí không đứng vững nổi. Khi tất cả mọi người đều đã ra về, tôi vẫn còn ngồi im bất động, để mặc những cơn gió đêm làm rét buốt cơ thể.

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

Thịt nát xương tan 1

Tôi nghĩ, mấy năm nay người có thể làm trái tim tôi rung động trở lại là chàng trai mang tên Anh Kiệt, cho dù trong quá khứ anh ta không thể là mẫu đàn ông tôi để mắt tới. Anh Kiệt là người làm của tôi. Vì nhiều lý do cộng với thân phận khác biệt, tôi không thể thừa nhận với chính mình là tôi thích anh ta. Nhưng mấy năm nay, tình cảm ấy vẫn nhẹ nhàng bao phủ trái tim tôi. Tôi mong điều này mãi không thay đổi, và chúng tôi có thể sống bình yên bên nhau, trong thân phận của mỗi người.

Tôi đã từng là một diễn viên rất nổi tiếng, khoảng hơn mười mấy năm về trước. Khán giả hôm mộ, đạo diễn o bế, báo chí săn đuổi. Tất cả những hào quang đó từng là sự kiêu ngạo của tôi. Nhưng trải qua một số việc, tôi nhận ra sự nổi tiếng là con dao hai lưỡi. Cuối cùng tôi không chịu nổi những vết thương do nó gây ra, đành rời bỏ thế giới đầy màu sắc ấy. Đến hôm nay người đời liệt tôi vào hàng ngôi sao vang bóng một thời. Tôi biết mình vẫn còn đủ sức hút, có thể tạo ra những cơn sóng lớn nếu muốn. Nhưng tuổi trẻ đã qua đi, những ham muốn cũng qua đi. Tôi rất bằng lòng sống một cuộc đời thanh đạm.

Thật ra cũng không thể cho rằng tôi đang sống một cuộc đời thanh đạm. Người đàn ông đang bảo bọc tôi là một thương nhân giàu có và đầy quyền lực. Sống với một người đàn ông như vậy, những thứ tôi có là những thứ người khác cả đời ao ước cũng không dễ có được. Nhưng cũng có rất nhiều thứ, người khác có thể đơn giản sở hữu, mà tôi lại không. Ví như tình yêu. Tôi không yêu Vương. Trước sau tôi chỉ bị anh làm cho cảm động, sống với anh vì sự cảm động ấy, cũng vì tôi không còn sự chọn lựa nào khác tốt hơn. Tuy Vương đã có vợ, sau tôi còn cặp kè những bóng hồng khác, tôi vẫn hiểu vị trí của tôi trong trái tim anh không ai có thể thay thế. Anh có thể bỏ vợ, nếu tôi muốn. Anh có thể dừng những chuyến phưu lưu, nếu tôi yêu cầu. Nhưng tôi không muốn anh vì tôi làm thêm bất cứ điều gì. Tôi chỉ cần ở trong vòng tay an toàn của anh, trong thân phận một người tình. Với tôi, thế là đủ.

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

Tìm lại tình yêu 8

12. Mẹ hỏi tôi, con định về ở tới bao giờ? Tôi bảo, con về ở luôn. Mẹ ôm chầm lấy tôi, sau đó còn bật khóc nức nở. Tôi vuốt ve lưng mẹ, tự nói với lòng mình: Vâng, con đã về rồi. Cuối cùng là con đã về rồi. Ngày tôi rời bỏ quê nhà, tôi mang theo trong lồng ngực trái tim tổn thương và cô đơn. Nhưng sống bao nhiêu năm ở nơi đất lạ, trái tim tôi cũng không ấm áp hơn, còn trống trải thêm bởi thiếu vắng tình cảm. Tôi trốn chạy để nhận lấy hư không, trốn chạy để thấy ký ức không những không tan biến, còn trở thành gánh nặng làm mệt mỏi đời tôi. Tất cả đã đến lúc phải buông bỏ, phải quyết tâm buông bỏ. Bắt đầu lại, từ ở chính nơi đã chứa đựng bao ký ức đau buồn, gia đình của tôi...

Cuối trời mùa hạ, nắng nhẹ dần nhưng gió còn hiu hắt. Tôi thường ra vườn, giúp bố tôi chăm sóc vườn hoa lan. Sức khỏe của ông có dấu hiệu sa sút, có vẻ như thời gian của người già chỉ tính từng ngày, từng giờ. Thật may mắn tôi đã trở về kịp lúc, ít nhất có thể cho ông chút niềm vui đoàn tụ. Ngôi nhà có thêm người ở, có thêm niềm vui, có thêm sinh khí. Tôi sống những ngày thư nhàn, không còn mơ những giấc mơ đau thương, cũng không biết là vì tôi đã biết chấp nhận những được – mất ở đời hay là vì trong giấc mơ cuối cùng về em trai, vào cái đêm đầu tiên tôi về ở hẳn nhà, tôi đã kịp nắm lấy tay em mà nói trong nước mắt:

Chị thương em, sự biệt li này thật không đáng có. Tất cả chúng ta đều nợ em một lời xin lỗi. Nhưng chị xin em hãy tha thứ và cho phép mọi người được sống một cuộc đời mới. Hãy để tất cả chúng ta được hạnh phúc dù có thiếu vắng nhau.

From The Day with Love

Từ ngày 7.7 đến nay, tôi bán được 24 cuốn sách. Một con số cụ thể nhưng vô cùng trừu tượng. Tất cả những người mua đều là người que...