Khi đọc thơ, tôi thường không dừng được mà tìm hiểu thêm về cuộc đời của người làm thơ. Bởi với tôi, thơ là tiếng nói gần và rất thật của nội tâm con người. Người ta viết truyện có thể hư cấu, thậm chí giả tạo; nhưng thơ là thứ không vay mượn cảm xúc của ai được, cũng không thể là thứ được tạo ra từ những toan tính, đắn đo. Vậy nên tôi vẫn thường cho phép bản thân tin rằng thơ và đời là hai khái niệm có thể đi song hành với nhau. Đời ở đây ý nói đời của người viết ra thơ, tức thi sĩ. Có lẽ vì cái niềm tin này mà tôi thường chủ ý dõi đọc chuyện đời của các nhà thơ, điều mà tôi ít làm với các nhà văn, dù rằng tôi đọc văn cũng không quá ít.
Nhà thơ đầu tiên trong cuộc đời tôi, tất nhiên chính là cái người rất yêu trăng nhưng nếu phải vì “đoàn viên”, vì “ước hẹn hò” thì cũng sẵn sàng bán đi “trăng vàng, trăng ngọc”. Một con người tài hoa và đau khổ. Còn nhớ biết đến Hàn Mạc Tử lại là thông qua một vở cải lương cùng tên. Nhớ cái đoạn nhân vật Mai Đình hát “Anh Trí ơi, kể từ nay anh không còn sợ cô đơn, bên anh em trọn đời chăm sóc yêu thương…” thì bản thân đã cảm ngay cái cuộc đời của ông này. Nhưng phải rất lâu sau mới có dịp mày mò tư liệu cuộc đời nhà thơ. Người ta viết nhiều về Hàn Mạc Tử, đặc biệt về những mối tình của ông. Những cái tên được kể ra nhiều trong “nghi án” tình yêu với Hàn thì có Hoàng Cúc, Mộng Cầm, Mai Đình trong đó Mộng Cầm được cho là tình yêu lãng mạn, tha thiết nhất của Hàn Mạc Tử. Về mối tình này, Hàn từng khóc thương bằng những câu thơ như:
“Ta lang thang tìm tới chốn lầu Trăng
Lầu Ông Hoàng, người thiên hạ đồn vang
Nơi đã khóc, đã yêu thương da diết
Ôi trời ôi! là Phan Thiết! Phan Thiết!
Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi…”
(Phan Thiết! Phan Thiết)