Hôm nay, tranh thủ được nghỉ học, mình quyết
tâm dọn dẹp lại căn phòng của mình. Chúng đã trở nên bừa bộn đến mức chỉ nhìn
thôi đã thấy khó chịu. Nhưng thực tình càng ngày mình càng ghét cái việc dọn dẹp
này. Mọi thứ dường như cứ mỗi lúc một nhiều, và chẳng còn chỗ cho tất cả. Mình
nhớ trước đây từng xem một bộ phim, trong đó nhân vật nam chính ở trong một
ngôi nhà mà ngoài vài bộ quần áo, anh ta chẳng sắm sửa bất cứ thứ gì. Nhân vật
nữ chính hỏi tại sao, anh ta bảo chẳng có gì thì chẳng bao giờ phải dọn dẹp. Lại
có cảm giác tự do, không ràng buộc. Nửa phần trong con người mình đã chính thức
phải lòng anh ta. Mình bắt đầu mơ về một căn phòng trống hoác, nơi mình có thể
lăn lê bò toài mà chẳng đụng vào bất cứ thứ gì, cũng không phải bực bội vì đồ đạc
thì nhiều, mà chỗ chứa lại ít. Cho dù có sắp xếp lại, rốt cuộc cũng không biết
nên vứt bớt thứ gì. Không vứt bớt được thì đồ đạc, theo năm tháng, chất chồng
cũng phải thôi. Chợt nhớ trước đây mình có viết một bài viết với chủ đề “dọn
phòng”, thể hiện cái quyết tâm thanh lọc chỗ ở, thanh tân tâm hồn. Thế nhưng
mà, đọc lại thấy khẩu khí thì khá ổn, nhưng sự thật đến nay đã làm được đâu.
Haiz…
Nhân tiện đăng lại bài viết dọn phòng, mọi người
rảnh đọc chơi.
“Tôi,
đã rất lâu không dọn phòng.
Chỉ cần
mở một ngăn tủ, thấy bừa bộn bên trong, thói lười nhác của tôi tự động sẽ phát
huy.
Dễ chừng
đã nửa năm nay.
Thật
ra, tôi là người ưa sạch sẽ. Tôi rất ghét phải ở trong một không gian đầy ắp những
thứ lộn xộn. Muốn tìm gì cũng phải mất thời gian. Có khi cả một ngày cũng không
tìm ra. Tuy chúng ta có thể nói mình chưa từng vứt đi nhưng vì thói quen không
ngăn nắp, có những đồ vật tự khắc đã thất lạc.
Người
ta bảo, những gì đã quên thì rồi sẽ có một lúc nào đó nhớ ra. Nhưng những gì đã
mất sẽ không tìm lại được.
Tôi lại
có thói quen tích trữ. Tôi rất sợ những vật mình cho là không cần thiết trong
lúc này, có thể trở nên hữu dụng một lúc khác. Rằng nếu đem bỏ, tôi sẽ không
bao giờ có lại.
Hệ quả
là căn phòng nhỏ phải thầu cả những vật linh tinh tồn tại từ xa lắc xa lơ. Đến một
lúc, trở nên không kham nổi. Tôi đã tống không biết bao nhiêu thứ vào những chỗ
trống tôi có thể tìm thấy trong tủ bàn học, bàn vi tính, thậm chí cả tủ áo. Đến
nỗi tôi không còn kiểm soát được sự gọn gàng của chúng.
Cũng
có khi tôi xắn tay áo quyết tâm dọn dẹp sạch sẽ.
Tôi tự
nhủ sẽ không mất nhiều thời gian. Và suy cho cùng, chỉ cần tôi phân loại những
thứ quan trọng và không quan trọng sang một bên, tôi sẽ tìm được vị trí thích hợp
cho tất cả mọi thứ. Và sự gọn gàng sẽ trở lại.
Nhưng
tôi lại là người ưa hoài niệm.