Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2008

Lịch sử lễ Giáng Sinh


Khi chưa có Noël:
Lúc chưa có lễ Noël, tại Rome, mỗi năm vào mùa này, nguyên châu Âu người ta cũng tổ chức lễ Thiên chúa giáo, nhưng dưới một hình thức khác.



Rome: Từ 17 đến 24 tháng 12 , một sự vô trật tự ngự trị toàn thành phố Rome: Họ lau rửa nhà cửa sạch sẽ, trang hoàng thật đẹp, nấu nướng rồi mời nô lệ của họ ngồi bàn ăn uống. Ngày này những người tôi tớ được chủ hầu hạ, giống phụ nữ ngày 8/3 vậy (!).
Tại Pháp và vài vùng châu Âu, vào thời Moyen Âge (từ thế kỷ thứ V đến giữa thế kỷ thứ XV), khoảng cuối tháng 12, người ta tổ chức lễ Cuồng. Đám đông mang mặt nạ, cải trang tu sĩ nhà thờ, mặc ngược áo lễ, đi khắp các đường phố, chế nhạo châm biếm lễ nhà thờ, và vũ những điệu khêu gợi... Lễ này bị cấm nhiều lần và bị cấm hẳn vào cuối thế kỷ XV.



Thờ cúng thần Mithras hoảng mùa Đông Chí (Soltice d’hiver), vị thần Mithras (Mặt Trời) này được hình tượng chiến đấu với bò rừng. Ngày 25 tháng 12, người ta giết bò đực và rải máu khắp cánh đồng: đất trở nên mầu mỡ hơn và mùa màng tốt đẹp hơn. Tại Rome, ngày này là ngày có đêm dài nhất, người ta làm lễ đón Mặt trời trở về, tượng trưng bằng một bé sơ sinh.

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2008

Nếu không muốn đi hết con đường

Tác giả: Nguyễn Phong Việt
Nếu không muốn đi hết con đường...
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
làm ơn đi mà!
Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
khi ta cười không cần ai chia sẻ?
cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
hãy thử cắn chặt môi...
Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
đi khỏi cuộc đời của mình...
Nếu không muốn đi hết con đường...

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2008

Thời gian vô tình

Hôm nay là ngày 20 tháng 10. Thêm vài tiếng đồng hồ nữa thì ngày này sẽ qua đi. Tôi không muốn bước qua ngày hôm nay mà không một lần nhìn lại, dù điều này thực vô nghĩa và có lẽ tôi không thực sự mong muốn. Nhưng đời một con người, có mấy ai chưa từng làm những việc vô nghĩa, chỉ vì cảm thấy cần phải làm?!


“Thời gian như thoi đưa, tháng ngày tựa nước chảy”

Câu nói này lúc nào cũng nhắc tôi nhớ đến cái vô tình của thời gian. Trong dòng chảy bình thản của nó, biết rằng trong tâm hồn của con người còn có thể lưu giữ được tình cảm gì cho nhau? Xin chớ nghĩ tôi là người sống nặng hai chữ tình cảm, vì đối với tôi, thời gian trôi vô tình thế nào thì tình cảm con người cơ hồ cũng vô tình như thế. Tôi nhận thấy rằng mình đã quên nhiều thứ, quên nhiều người. Nên tôi rất bằng lòng khi người ta không nhớ tôi, không cần biết tôi có tồn tại hay không. Tôi chắc rằng cũng theo thời gian, những sự việc tôi nhớ sẽ bớt đi dần ít một khi tôi nạp thêm vào trí óc mình những đại lượng cuộc sống thường nhật. Cứ chi chút từng li một như vậy, có thể đến một lúc nào đó, những gì tôi rất nhớ hôm nay không còn mang ý nghĩa gì nữa. Hay sẽ càng lúc càng rõ ràng hơn - đó là điều tôi không mong đợi.

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2008

Nếu - Rudyard Kipling (Hồ Văn Hiến dịch)

Nếu con vẫn bình tâm lúc mọi người chung quanh  
Hoảng hốt và đổ lỗi cho con;  
Nếu con vẫn tự tin khi mọi người nghi ngờ khả năng con,  
Nhưng vẫn không buồn lòng vì mình bị nghi ngờ:  
Nếu con có thể đợi và không mỏi mệt vì trông chờ,  
Hoặc bị người lừa dối, đừng gian dối với ai,  
Hoặc bị người ghét đừng để hận thù xâm chiếm lòng con,  
Tuy thế đừng đóng vai quá tốt, đừng nói lời quá khôn ngoan. 

Nếu con có thể mơ nhưng đừng để mộng mơ làm chủ con;  
Nếu con có thể suy tư - đừng lấy tư duy làm mục đích;  
Nếu con có thể gặp Khải Hoàng và Thảm Bại  
Mà vẫn đối xử hai kẻ giả dối này như nhau:  
Nếu con chịu đựng nghe sự thật con vừa nói ra  
Bị kẻ tiểu nhân bóp méo giăng bẫy lừa kẻ dại,  
Hoặc nhìn công trình đời con, đổ vỡ,  
Và cúi xuống và xây dựng lên với dụng cụ đã mòn. 

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2008

Tình yêu và tội lỗi - Siphrit Vanhon

Trích từ ebook
 
“Tài sản, ca ci như nhà tù giam chân con người. Người ta c làm giàu cũng tc là tự xây cho mình bn bc tường giam hãm mình, người ta hãnh din vì có ca, thi thố nhau trong s phô trương, ganh vi nhau như con gà tc nhau tiếng gáy, nhưng người ta được gì trong cuc đời này? Ông Nôbe, con người cn tình yêu và tình thương để tn tại, cn tình bn để h tr nhau ...”

“Những người sống vì tiền và có tiền thường như vậy. Họ luôn luôn quan tâm đến túi tiền của người khác. Không phải họ muốn san sẻ, mà họ chỉ muốn biết người khác có tiền nhiều hay ít. Họ hãnh diện thấy người khác có ít tiền hơn mình, và họ chửi bới khi họ ít tiền hơn người khác. Đối với họ, đồng tiền là thước đo sự công bằng trong xã hội.”


“Mỗi chúng ta đều có lúc phi ra đi, hết người này đến người khác, chđiu, trong khi sống, con người cn phi biết cách sống và sng sao cho mình khi ân hận. Đừng để quá mun màng…”

(Quang Chiến dịch)

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2008

Bảy bước tới tha hóa (Trích)

Vương Trí Nhàn - Tạp chí tia sáng

"...Nhiều lúc ngồi một mình tỉnh táo, đối diện với lương tâm, hẳn nhiều người chúng ta phải công nhận là quanh mình số người hiền lành thánh thiện ngày một ít, số khôn ranh kiếm chác ngày một nhiều thêm. Và tự ta nữa, nghiêm khắc mà nói, ta cũng đang sống không phải như ta mong muốn. Ở đây không nói tới những tội lỗi đã thành danh mục quản lý của pháp luật, mà chỉ nói tới những thói xấu nho nhỏ những thói xấu vẫn bị coi là không đáng kể, và dễ bị bỏ qua: Xoay xỏa vụ lợi. Làm dở báo cáo hay qua loa vô trách nhiệm. Khéo léo tô vẽ mình trước cấp trên. Hùa theo đám đông, nói cho đám đông vừa lòng, chứ không dám nói sự thật.. Có phải là không ít thì nhiều, hàng ngày chúng ta đã để cho những thói xấu đó lộng hành? So với con người lý tưởng mà ta muốn noi theo, khi bước vào đời, thì thật ra ta đang xa dần, thậm chí có những phẩm chất tốt mà ta có từ lúc còn trẻ và cứ tưởng giữ được mãi, bây giờ đã bị đánh mất.

Nay không còn là lúc sợ ai lục vấn mình như cậu bé năm xưa nữa. Nhưng có lẽ, với tư cách người có học, sống nhiều bằng ý thức, cũng nên quan sát chính mình xem xem một quá trình tâm lý như thế nào đã xảy ra, khi ta tự đánh mất một phần tốt đẹp ở con người mình như vậy.
Dưới đây là một vài nhận xét tôi rút ra từ kinh nghiệm bản thân và qua quan sát những người gần gũi chung quanh:

1. Sự kiếm sống hàng ngày là một khái niệm lâu nay chúng ta hay lẩn tránh và nó chỉ tồn tại như một giá trị ẩn, không được mang ra tính toán công khai. Nhưng phải nhận nó vẫn là nhu cầu có thực, hàng ngày gây sức ép với mọi người. Có nhiều việc ta biết là trái đạo lý song vẫn phải làm, chẳng qua chỉ là nhằm kiếm thêm ít tiền bạc, để cùng với đồng lương còm cõi, duy trì sự sống của bản thân và gia đình.

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2008

Những câu nói hay trong phim

Tình yêu chiến thắng tất cả. Mỗi áng mây có một tia sáng. Niềm tin có thể lay chuyển núi. Tình yêu sẽ luôn tìm thấy lối đi. Tất cả mọi thứ xảy ra đều có một lí do. Nơi đâu có cuộc sống thì nơi đó có niềm tin - Monster.

Ai cũng có 1 tình yêu ko thể nào quên trong tim và ai cũng muốn mở cánh cửa thiên đường để tìm ra tình yêu đó” - Nấc Thang Lên Thiên Đường.

Tình yêu sẽ trở lại dù nó xa cách như thế nào, những người yêu nhau sẽ lại gặp nhau - Nấc Thang Lên Thiên Đường

Anh chỉ cần có em là lấp đầy khoảng trống nơi đây, giống như em đã lấp đầy khoảng trống trong anh - Nấc Thang Lên Thiên Đường.

Tôi đã đọc trong 1 quyển sách, nó nói đôi khi hy vọng là 1 sự tra tấn, vì nếu bạn không yêu ai đó, thì bạn đừng cho họ hy vọng, làm như vậy chằng khác nào bạn đang tra tấn họ - Chuyện tình Paris.

From The Day with Love

Từ ngày 7.7 đến nay, tôi bán được 24 cuốn sách. Một con số cụ thể nhưng vô cùng trừu tượng. Tất cả những người mua đều là người que...